Video game không phải là nghệ thuật

Discussion in 'Hỏi đáp - Chuyện trò linh tinh' started by Hoursea, 10/3/18.

  1. Hoursea

    Hoursea Member

    Vấn đề này mình đã muốn nói về nó từ lâu, bởi gặp rất nhiều quan điểm cho rằng bởi vì game chứa đựng rất nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau nên game là nghệ thuật. Vừa mới đây, trong 1 lần trao đổi thì Tes Oblivion cũng có quan điểm này và bởi dạo này cũng rảnh nên bỏ thời gian viết luôn. Sau đó lang thang trên mạng mình cũng tìm được ViNa Ludens, một trang chuyên về video game, ở phần giới thiệu họ có viết "Những bài viết & nội dung sâu sắc về môn nghệ thuật thứ 8", và lân la mình cũng tìm thấy 1 video của họ.

    Mình thấy anh ấy đề cập đến sách, phim, nhạc rồi nói “game có tất cả những cái đấy… game là điểm giữa giữa sách và phim ảnh... đấy là lí do vì sao tôi coi nó là một môn nghệ thuật”. Ở bài viết này mình muốn phản bác quan điểm này và mong muốn những tranh luận để chúng ta có thể hiểu hơn về vấn đề: Video game có phải là nghệ thuật hay không? Nhất là ViNa Ludens, mình muốn 1 trang chuyên về game có thể vào phản biện. Bài viết này sử dụng quan điểm của cá nhân mình, tự rút ra được khi chơi và nghiền ngẫm về video game, bài viết mang góc nhìn của một người chơi khá ít game, chơi để thưởng thức, không cày cuốc, không chơi nhiều game, không sành sỏi về tất tần tật các game nhưng có suy nghĩ, nghiền ngẫm về nó.
    Ps: Mình sẽ rất ngạc nhiên nếu như sau bài viết này có ai đó thuyết phục được mình game thật sự là nghệ thuật.


    Hướng phân tích:

    Nếu muốn tranh luận: Game có phải là nghệ thuật hay không? Vậy chắc đầu tiên phải định nghĩa: Nghệ thuật là gì? Tuy nhiên định nghĩa về nghệ thuật khá trừu tượng và không dễ hiểu, bởi nghệ thuật là một thứ phức tạp, muôn hình vạn trạng và mang nhiều tính cảm hơn là tính logic. Vậy nên mình sẽ không đi theo hướng này. Mình xây dựng luận điểm theo hướng: Nếu là một tác phẩm nghệ thuật của một loại hình nghệ thuật thực thụ, nó sẽ không phạm phải các quy tắc này (rõ ràng), và bởi video game vi phạm các quy tắc đó, nên video game không phải là nghệ thuật.


    1. Phần chính của video game là gameplay, không phải những thứ khác:


    Cần phải làm rõ điều này: nếu tìm đến bản chất, thì nội dung chính của 1 video game vẫn là gameplay, tức là phần chơi, về bản chất video là vẫn là 1 trò chơi và các yếu tố khác như cốt truyện, phim cắt cảnh, âm nhạc, sách là những yếu tố bổ trợ để làm game có nhiều giá trị hơn, nhưng chúng tuyệt đối không phải là yếu tố chính của 1 video game. Và thật ngớ ngẩn khi nói rằng chơi 1 trò chơi nhằm mục đích chính yếu là thưởng thức cái gì đó khác hơn là thưởng thức gameplay, và cũng thật ngớ ngẩn nếu 1 video game mà thiết kế các yếu tố khác làm chính yếu, còn gameplay chỉ là phụ trợ. Thực tế thì không như vậy, hầu hết các video game hiện nay đều có thời lượng gameplay, tức phần chơi chiếm nhiều nhất trong tổng thời lượng của game, và các nhà làm game thiết kế video game ra để chơi là chính, phần chơi luôn được chú ý nhiều nhất và là thứ chính yếu để đem ra bàn luận về game đó. Các nhà làm game vẫn luôn trung thành và coi trọng gameplay, từ đó khéo léo lồng vào truyện, nhạc, hay phim, những yếu tố đó xoay quanh và bổ trợ cho yếu tố chính là gameplay, chả có ai đi làm điều ngược lại cả => Video game là 1 trò chơi có những nội dung khác như phim, nhạc, sách làm bổ trợ, tôi không đồng ý với cách nhìn nhận ngược lại: video game là truyện/sách/nhạc là chính còn gameplay làm bổ trợ.

    Vì vậy, nếu chúng ta bàn luận video game có phải là nghệ thuật hay không, chúng ta chắc chắn phải bàn luận về gameplay của nó có phải là nghệ thuật hay không, thứ quan trọng nhất, chiếm nhiều thời gian nhất và là yếu tố cốt lõi của 1 video game. Và theo tôi gameplay không phải là nghệ thuật.



    2. Bởi gameplay mang bản chất của 1 trò chơi, mà trò chơi không phải là nghệ thuật:

    Có nhiều người đang ngộ nhận: hễ cái gì hay, tài tình, sáng tạo,… thì nó là nghệ thuật. Không đúng. Nếu nói vậy thì 1 trận bóng đá hay, đầy cảm xúc hay 1 ván cờ có những nước đi tài tình, vi diệu thì cũng là nghệ thuật?

    Bây giờ phải làm rõ: các trò chơi (như bóng đá, cờ vua,…) có phải là nghệ thuật hay không?

    Có một số người vẫn đang coi những trò chơi là nghệ thuật. Không đúng. Các trò chơi có thể chứa đựng sự tài tình, có thể khơi gợi nhiều cảm xúc, nhưng không ai ghi nhận nó là nghệ thuật cả. Tôi ủng hộ định nghĩa và danh sách các loại hình nghệ thuật theo số đông đồng ý nhất: Chỉ có 7 loại hình nghệ thuật mà thôi: kiến trúc, điêu khắc, hội họa, âm nhạc, văn chương, sân khấu và điện ảnh.

    Chính xác. Không hề có trò chơi. Trò chơi không phải là nghệ thuật. Những trò chơi như cờ vua, bóng đá,… dù được công nhận là những môn thể thao trí tuệ, tài tình, khéo léo,… nhưng chúng không phải là một loại hình nghệ thuật. Nếu ai đó nói với bạn: nghệ thuật chơi cờ, nghệ thuật đá bóng,… thì chẳng qua đó là cách nói ước lệ để tôn lên cái tài tình, khéo léo của những kĩ thuật chơi đó. Từ nghệ thuật đó không đồng nghĩa với từ nghệ thuật dùng cho văn bản chính thức là đang nói đến 1 loại hình nghệ thuật. Vì vậy bài viết này đang bám theo luận điểm: trò chơi không phải là một loại hình nghệ thuật. Và video game, mang bản chất của một trò chơi nên nó không phải là nghệ thuật.

    Sở dĩ trò chơi không phải là nghệ thuật bởi vì không phải hễ cái gì hay, tài tình, sáng tạo, thú vị thì nó là nghệ thuật. Nghệ thuật phải hơn thế. Nghệ thuật phải là thứ khơi gợi được mỹ cảm nơi con người, tạo nên văn hóa nơi con người, tăng cường khả năng thấu cảm của con người. Những thứ mà một trò chơi có được không đủ để cấu thành 1 tác phẩm nghệ thuật. Chính xác thì khi bạn thắng 1 ván cờ hay thắng 1 trận đá bóng, tác dụng chỉ gói gọn trong việc tăng cường kĩ thuật chơi của bạn, và cảm giác thỏa mãn vì chiến thắng. Nó không thể tăng cường văn hóa một cách rõ rệt, bởi mục đích của 1 trò chơi là hướng đến sự thắng, chứ không phải hướng đến việc trau dồi văn hóa cho con người, một mục đích mà các tác phẩm nghệ thuật khác của các loại hình nghệ thuật khác đem làm tôn chỉ. Và vì thế, chẳng có ai liệt kê trò chơi là 1 loại hình nghệ thuật.

    Video game có sự tương đồng với các trò chơi, nó gần với các trò chơi hơn là với phim hay sách. Tôi thật không đồng ý với luận điểm của ViNa Ludens rằng video game là nằm giữa sách và phim ảnh. Rõ ràng chúng ta dùng game để chơi là chính và phần chơi chiếm đa số thời gian của game, những thứ khác là những yếu tố bổ trợ xoay quanh gameplay. Và về bản chất, gameplay là sự chơi: bạn có nguyên liệu, bạn có công thức, và bạn hãy dùng kỹ năng của bạn để vượt qua thử thách của trò chơi để đạt được chiến thắng trong màn chơi đó.

    Gameplay có thể có chứa đựng sự tài tình trong cách thiết kế màn chơi, sự sáng tạo trong cách chơi, và đem cho bạn cảm giác hưng phấn, hay tấm tắc nhưng về bản chất nó không khơi gợi được mỹ cảm hay tạo nên văn hóa cho người chơi. Gameplay tương đồng với các trò chơi, và các trò chơi không tạo nên nghệ thuật thực thụ.

    Nếu bạn có được cảm xúc đẹp, hay học được những bài học nhân văn sâu sắc thông qua game, thì đó là nhờ phần truyện, phần phim, phần nhạc của game đó. Và đến đây lại dẫn đến một luận điểm hết sức nực cười mà nhiều người đang ngộ nhận:


    3. Bởi vì video game có phim, nhạc, sách,… mà những cái đó là nghệ thuật nên video game là nghệ thuật: Không đúng!


    Tôi đồng ý phim, nhạc, sách trong game có thể mang lại những cảm xúc đẹp, hay mang lại văn hóa, nhân văn và mỹ cảm cho chúng ta, bởi vì bản chất của chúng là những loại hình nghệ thuật. Và bởi vì gameplay không thể đem lại nghệ thuật nên các nhà làm game mới cố đem cutscene (điện ảnh), tranh (hội họa), sách (văn học) và âm nhạc vào game để làm video game có nhiều ý nghĩa hơn một trò chơi thuần túy. Nhưng đừng ngộ nhận bởi vì video game có chúng nên kéo theo nó là nghệ thuật (ViNa Ludens đã ngộ nhận điều này). Phần chính của 1 video game luôn là gameplay, và nếu gameplay của game đó không phải là nghệ thuật thì game đó không phải là nghệ thuật.

    Nếu nói bởi vì game có phim, nhạc, sách nên nó là nghệ thuật thì điều này sẽ dẫn đến một hệ quả hết sức nực cười. Đây là trò Did Dug – Đào Đất mà tôi chơi hồi nhỏ. Nhưng nếu bây giờ tôi thay nhạc nền của trò chơi này thành bản sô nát ánh trăng của Beethoven thì bỗng dưng nó trở thành nghệ thuật???

    [​IMG]
    Đây là Dig Dug mà hồi nhỏ tôi chơi. Nếu tôi mod nhạc của nó thành 1 ca khúc bất hủ, bởi vì nó có âm nhạc nghệ thuật nên nó trở thành nghệ thuật??

    Hoàn toàn không. Phần quan trọng nhất và chính yếu của 1 video game là gameplay. Bạn không thể lảng tráng nó khi kết luận video game là nghệ thuật, và như đã nói, gameplay mang bản chất và công thức của 1 trò chơi, và trò chơi thì không phải là nghệ thuật. Kể từ đây, tôi sẽ tập trung phân tích về bản chất của gameplay và chỉ rõ tại sao nó không phải là nghệ thuật.


    4. Cách hoạt động của video game mâu thuẫn với cách hoạt động của một loại hình nghệ thuật đích thực.

    Ở các loại hình nghệ thuật khác, chúng ta quan sát chúng, nhận ra cái đẹp từ chúng, và từ đó chúng ta có được mỹ cảm, rút ra được những bài học, triết lí mang tính nhân văn. Sở dĩ những loại hình nghệ thuật đó làm được như vậy là bởi vì có sự độc lập giữa tác phẩm và người cảm thụ. Khi ta xem 1 bộ phim, hay nghe 1 bản nhạc, ta không thể điều chỉnh chúng theo ý muốn. Nhưng gameplay lại mang cho ta sự tương tác, có thể tự ý điều chỉnh, tương tác với trò chơi theo ý muốn. Chính sự tương tác này làm hỏng cách cảm nhận đúng đắn đối với một tác phẩm nghệ thuật. Tại sao như vậy? Ở video game, người chơi nhập cuộc với bản năng vốn có của con người là ham muốn được thắng. Bạn chơi để hướng tới cái thắng, chứ không phải hướng tới cái đẹp, trải nghiệm của gameplay là sự tương tác và điều chỉnh để thỏa mãn ham muốn được thắng của con người, chứ không như những loại hình nghệ thuật khác, là sự quan sát thuần túy để đúc kết một giá trị cao đẹp.

    Chỉ có 1 tác phẩm không thể tương tác mới không bị nhuốm màu tiêu cực bởi cảm xúc tiêu cực của con người. Còn nếu đã có tương tác, thì chắc chắn sẽ bị làm hỏng bởi những ham muốn phi nghệ thuật. Thậm chí gameplay của video game còn rõ ràng hướng người chơi tới sự thắng thua. Cách hoạt động này hướng người chơi thỏa mãn ham muốn thắng thua chứ không chủ đích hướng người chơi đến những trải nghiệm nhằm khơi gợi văn hóa, hay mỹ cảm.

    Tiếp theo, tôi sẽ lấy những game “đang được coi là nghệ thuật” và chỉ ra chỗ bất hợp lí nếu xem xét chúng là nghệ thuật.



    5. Cách hoạt động của video game mâu thuẫn với dụng ý của tác giả:

    Game Witcher 3: Trong game này, Geralt là một chiến binh-witcher dày dạn kinh nghiệm, sức mạnh áp đảo, có thể một chọi 10, là chuyên gia giết quái vật, kinh nghiệm đầy mình, nói chung là siêu cao thủ, không thể dễ bị đánh bại.

    [​IMG]

    Thế nhưng, thứ nhất: nếu người chơi chơi dở, Geralt có thể bị thảm bại bởi bọn lính tép riu, bị bọn quái cùi bắp đánh cho gục ngã. Thứ hai: người chơi có thể làm 1 chuyện bỡn cợt là điều khiển Geralt tới chỗ kẻ địch rồi cho chúng đánh anh ta tới chết. Vậy là Geralt tiếng tăm lẫy lừng vừa bị 1 vài kẻ địch thấp kém đánh đến chết. :))


    Chính sự đòi hỏi kĩ năng chơi và sự tự do quá đáng này của video game biến gameplay thành một trải nghiệm vô nghĩa: nó cho phép sự mâu thuẫn với dụng ý của tác giả, mâu thuẫn với bối cảnh và thiết lập của trò chơi. Nếu bạn không cố ý làm việc này thì với kỹ năng chơi game không cao, Geralt vẫn bị nhừ đòn bởi bọn lính xoàng. Trải nghiệm của gameplay nó quá bị phụ thuộc vào sự nghiêm túc và trình độ của người chơi, điều này làm quá trình chơi game sản sinh ra những sự vớ vẩn vô nghĩa, và không tôn trọng dụng ý của tác giả.

    Đến đây có thể thấy video game khác với những loại hình nghệ thuật nghiêm túc khác, như điện ảnh hay văn học, là những trải nghiệm cố định, là những diễn biến hoàn toàn được tác giả nhào nặn và chứa đựng dụng ý của tác giả, thì cấu trúc cơ bản của video game lại yêu cầu sự tương tác từ phía người chơi, nó đòi hỏi 1 kỹ năng chơi nhất định để game đúng theo thiết lập vốn có, thậm chí nó cho phép sự tự do quá trớn và cho phép sự bỡn cợt, không nghiêm túc.


    Tóm lại, video game là một trải nghiệm cho phép sự không nghiêm túc, vớ vẩn, vô nghĩa => một loại hình giải trí cho phép sự không nghiêm túc, loại hình đó không phải là nghệ thuật.

    Đến đây có người lại nói: vậy chỉ cần người chơi không làm điều vớ vẩn, hoặc chơi giỏi là xong. Vào trường hợp đó thì game vẫn là nghệ thuật.

    Không đúng. Một cái lò nướng bánh vẫn là một cái lò nướng bánh mặc dù bạn không dùng nó để nướng bánh. Từ khi nào mà một tác phẩm lại được coi là nghệ thuật nhưng cần phải có sự hợp tác từ phía người chơi? Vậy cấu trúc của video game quá lỏng lẻo. Nó phải “cầu xin” sự nghiêm túc của người chơi và “cầu xin” người chơi chơi giỏi mới trở thành 1 tác phẩm có ý nghĩa? Nếu nó cho phép sự vớ vẩn vô nghĩa, nó không phải là 1 hình thái nghệ thuật, không cần biết người chơi có làm điều đó hay không.


    6. Sự tiến triển trong việc thưởng thức video game khác hẳn với các loại hình nghệ thuật khác:

    Tiếp, một game được coi là nghệ thuật khác. Ori and the Blind Forest. Tôi sẽ dùng game này để nói đến 1 nhược điểm khác của video game.

    [​IMG]

    Một truyện ngắn của Lỗ Tấn: "Thuốc" (đã học ở Ngữ Văn lớp 12). Khi lần đầu tôi đọc, tôi cảm thụ được sự đau thương đối với những người dân Trung Quốc thời đấy qua ngòi bút nhân văn của Lỗ Tấn. Sau đó tôi tìm hiểu về bối cảnh của Trung Quốc thời đó, tôi bắt đầu hiểu thêm về ý nghĩa cách mạng trong tác phẩm, tôi tiếp tục lại nghiền ngẫm về các tình tiết, hình ảnh ẩn dụ như hình ảnh con quạ cuối tác phẩm, tôi lại hiểu thêm về các thông điệp mà Lỗ Tấn muốn gửi gắm đến người Trung Quốc đương thời.


    Đó chính xác là cách cảm thụ mẫu mực của 1 tác phẩm nghệ thuật đích thực, tác phẩm khơi gợi cho bạn ham muốn tìm hiểu về các giá trị nhân văn mà nó chứa đựng, bạn càng tìm hiểu thêm về tác phẩm, bạn càng nhận ra nhiều giá trị nhân văn cao đẹp. Nó đòi hỏi bạn phải có tư duy và lòng ham muốn cảm thụ về tính nhân văn, về những giá trị cao đẹp, và cuối cùng bạn nhận được những giá trị cao đẹp ấy.

    [​IMG]

    Đây là game Ori and the Blind Forest. Ở gameplay của game này, tôi cần phải tìm được đường tới 1 địa điểm nhất định, tôi có các kỹ năng: nhảy, trèo, bắn đạn ánh sáng,… và tôi phải dùng chúng để vượt qua các thử thách, chướng ngại dọc đường. Đây cũng là tiến triển chung của các video game. Bạn cần có đủ những kỹ năng chơi, bao gồm: nhanh tay lẹ mắt, khéo léo, trí thông minh giải đố, thậm chí may mắn cũng có ảnh hưởng. Muốn vượt qua thử thách của trò chơi, bạn cần phải tăng cường những kĩ năng đó, và chỉ những kĩ năng đó mà thôi. Nếu bạn không đủ kỹ năng chơi? Trò chơi dừng lại tại đó, không tiến triển thêm.

    Như bạn thấy, việc tiến triển quá trình chơi của video game phụ thuộc vào kỹ năng chơi của bạn chứ không phụ thuộc vào tư duy cảm thụ văn hóa, trình độ văn hóa của bạn và nó không tăng cường khả năng thấu cảm cho bạn. Đứng trên quan điểm nghệ thuật phải là thứ khơi gợi được mỹ cảm nơi con người, tăng cường văn hóa cho con người, tăng cường khả năng thấu cảm, việc vượt qua thử thách ở gameplay là hoàn toàn khô khan và không đem lại những điều đó. Chính xác thì ở những đoạn gameplay của game, dù có cảnh sắc được vẽ đẹp cỡ nào hay nhạc nền hay cỡ nào, bạn cũng không thể có tiến triển nếu không đủ kĩ năng. Bạn có thể ấn tượng một hai phút về đồ họa hay âm nhạc, nhưng rồi suy nghĩ đó cũng qua đi và trong đầu bạn luôn có tư tưởng chủ đạo: hãy tìm cách vượt qua thử thách của trò chơi. Tư tưởng này chiếm lĩnh dòng suy nghĩ của bạn. Bởi video game luôn đòi hỏi bạn vượt qua các thử thách, bạn không thường trực suy nghĩ này, bạn không trải nghiệm được trò chơi.

    Chúng ta gọi game là nghệ thuật khi đại đa số thời gian chúng ta luôn phải có tư tưởng dùng kĩ năng để hoàn thành trò chơi chứ không phải trau dồi nội tâm để hiểu được các giá trị nhân văn sao? Tôi không bao giờ gọi đây là tiến triển của 1 tác phẩm nghệ thuật đích thực, và cũng không bao giờ cho rằng đó là suy nghĩ cần có để trải nghiệm được 1 tác phẩm nghệ thuật đích thực. Video game mang đến những cách suy nghĩ và cách thức hoạt động hoàn toàn khác với những loại hình nghệ thuật khác. Nó không bảo với bạn rằng: hãy trau dồi nội tâm để thưởng thức được nó, mà nó bảo với bạn rằng: hãy tăng cường kĩ năng chơi mới có thể thưởng thức được nó.


    Đến đây có nhiều người lại lật lại mấy cái phim và nhạc trong game, và cố chứng minh rằng bởi vì nó quá tuyệt vời nên video game vẫn là nghệ thuật. Không đúng, nếu bạn muốn chứng minh 1 thứ là nghệ thuật, bạn phải chứng minh tất cả thành phần của nó là nghệ thuật và chúng liên kết với nhau một cách có ý nghĩa. Trải nghiệm mà gameplay mang lại hoàn toàn khác với trải nghiệm mà phim, nhạc, sách trong game đó mang lại. Một tác phẩm không nhất quán và thiếu liên kết, tác phẩm đó không thể là tác phẩm nghệ thuật.

    Tiếp: Đến đây nếu có người vẫn có ý cho rằng các trò chơi như thế nào đó vẫn có thể coi là nghệ thuật. Vậy thì, rất tiếc, video game còn tệ hơn cả trò chơi nữa.


    7. Việc chết đi chơi lại:

    Trong 1 video game, nếu nhân vật mà bạn điều khiển không vượt qua thử thách hay mất mạng, bạn sẽ được quay lại điểm lưu gần nhất rồi chơi lại từ đó. Bạn cứ chết đi chơi lại như thế cho đến lúc vượt qua thử thách, kiểu như này: Xem phim – chơi – chết – chơi lại – chết – chơi lại – chết …. chơi lại (thành công) – xem phim. Cho phép tôi hỏi: Dụng ý nào cho việc này?

    Điều này hết sức ngớ ngẩn! Nó giống với việc hoàn lại nước đi trong cờ vua và cờ tướng vậy. Nó phủ định toàn bộ quy tắc mà trò chơi đặt ra. Trong 1 ván cờ hay trận đá bóng nghiêm túc, bạn phạm sai lầm, bạn thua. Và việc thua đó có ý nghĩa vì nó là kết quả cho kĩ năng tồi của bạn. Thì ở video game thua thì chẳng sao, chúng ta sẽ chơi lại và cứ chơi đi chơi lại cho đến lúc nào thắng!

    [​IMG]

    Khác với các bộ phim viễn tưởng kiểu có thể dùng máy thời gian để về lại quá khứ để sửa chữa lỗi lầm, bởi đó là dụng ý của đạo diễn, của tác giả kịch bản. Thì việc chết đi chơi lại ở video game không có 1 dụng ý nào cả để phục vụ cho câu chuyện của game, nếu lần chơi đó bạn chết, thì trải nghiệm từ điểm save đến lúc chết đó là trải nghiệm vô nghĩa, game không ghi nhận điều đó, không NPC nào ghi nhận là bạn đã trải qua quá trình đó.

    Hết sức ngớ ngẩn! Bạn đã trải nghiệm nó, nhưng game không ghi nhận điều đó, một trải nghiệm vô nghĩa! Nhân vật của bạn rõ ràng đã chết mà bây giờ lại sống lại, trở về điểm bắt đầu. Và nó không hề nằm trong dụng ý của câu chuyện của game, nó không tồn tại đối với tiến triển của nội dung game, với cơ chế này thì không có 1 sự tường thuật nào trong gameplay cả.


    Nghệ thuật phải là một trải nghiệm liền lạc, không có chỗ cho sự vô nghĩa, gameplay của video game cho phép sự vô nghĩa, nên video game không phải là nghệ thuật.

    Vậy tại sao lại có việc chết đi chơi lại này? Câu trả lời là: để bán. Bởi vì 1 game mà nếu bạn chết, dẫn đến việc xem bad ending nào đó (một sự sắp xếp có ý nghĩa) thì game lại đánh đổi sự sắp xếp có ý nghĩa này để đổi lấy tính dễ chơi, và bởi vì nếu bán ra 1 game mà chết là hết, không cho chơi lại save, đã chết rồi cũng ko cho phép bạn new game nữa, thì game đó quá khó và sẽ chẳng ai mua.

    Xen giữa 2 đoạn phim cắt cảnh, là những thứ vốn có ý nghĩa tường thuật rõ ràng và cụ thể lại là những đoạn chơi đi chơi lại không thể hiện được 1 dụng ý nghiêm túc nào. Điều này ảnh hưởng đến tâm thế của người chơi, bạn luôn có suy nghĩ có thể hoàn lại nước đi cho đến khi thắng, do đó, việc chơi video game, đừng nói là có ý nghĩa và dụng ý rõ ràng, mà còn không có được 1 trải nghiệm nghiêm túc như các trò chơi khác, như là đánh 1 ván cờ nghiêm túc, hay một trận đá bóng nghiêm túc. Thua? Chết? Chẳng sao? Ta sẽ bắt đầu lại và chơi cho đến khi thắng. Việc chết đi chơi lại này rõ ràng đã phá hỏng trải nghiệm mạch lạc và ý nghĩa, thứ cần có của 1 tác phẩm nghiêm túc hay 1 tác phẩm nghệ thuật.



    8. Multi ending – nhiều kết thúc:

    Nói về game có phải là nghệ thuật hay không, mà nghĩ tới cái multi ending này là tôi lại bật cười. :))

    [​IMG]

    Câu chuyện của game Dark Soul: 1 chiến binh với sứ mệnh thắp lại ngọn lửa, kết thúc của game có 2 lựa chọn: bạn chọn đánh với Lord of Cinder để thắp lại ngọn lửa, mang lại ánh sáng tạm thời cho vương quốc, hoặc bạn chọn không thắp lửa, và trở thành kẻ thống trị vương quốc bóng tối.

    ………………


    Hả? Khoan đã khoan đã! Tức là sao?? WTF??? Thế rốt cuộc chiến binh đó đã chọn gì??

    Quyết định thay đổi câu chuyện nằm trong tay người chơi, vậy đến lúc luận bàn tác phẩm, chúng ta biết bình luận kiểu gì đây? Đã bao giờ các bạn thấy các tác phẩm nghệ thuật để đời như bức tranh Mona Lisa, mà cho phép người ta chọn được giữa nụ cười và nụ mếu? hay 1 bản nhạc của Mozart, mà đến 1 đoạn bạn có thể chọn giữa tiết tấu nhạc này, hay tiết tấu nhạc kia,… vậy tư duy âm nhạc của Mozart là gì? Dụng ý của Mozart trong bản nhạc đó là gì? Làm sao đánh giá trình độ âm nhạc của Mozart? Kết thúc của Rome Juliet có thể là hạnh phúc, vậy Rome Juliet có còn là tác phẩm bất hủ về tấn bi kịch giữa 2 nhà nữa ko?

    Những triết lí, tư duy của tác giả đã biến mất mà trở thành 1 sản phẩm ko có tác giả đích thực và không có giá trị bàn luận, bởi video game trao quyền cho người chơi quá lớn, khiến họ có thể thay đổi câu chuyện ở những nút thắt quan trọng theo ý họ muốn, nó tạo ra để chiều lòng mọi người, vì có người muốn chọn thế này có người muốn chọn thế kia và họ muốn thấy lựa chọn của họ là mạnh mẽ, ảnh hưởng tới câu chuyện một cách rất lớn.
    Các nhà viết kịch bản cho game luôn viết cầm chừng, để những đoạn quan trọng cho người chơi quyết định, và kết quả càng lớn, họ càng thỏa mãn vì những hành động của họ trước đây đã có hiệu quả 1 cách rõ ràng.

    Vậy truy ngược lại hỏi: tại sao lại làm ra cái multi ending này làm cái lều gì? Câu trả lời là: để thỏa mãn người chơi: cho họ quyền rất lớn để tự thay đổi câu chuyện theo ý mình, và càng nhiều ending càng thỏa mãn nhiều người chơi. Đến đây thấy được video game đang làm ra để thỏa mãn người chơi, chứ không phải để kể 1 câu chuyện duy nhất, có thể hiện rõ ràng dụng ý và tư duy của tác giả kịch bản.


    Chúng ta không thấy 1 cách kể chuyện nghiêm túc nào ở video game có multi ending cả, nó chỉ thiết kế 1 câu chuyện chứ ko kể 1 câu chuyện, nó trao quyền định đoạt những diễn biến quan trọng của câu chuyện cho người chơi và do đó làm thấp đi vai trò của tác giả kịch bản đến mức thấp nhất. Tôi không gọi 1 tác phẩm không đề cao và không thể hiện được tư duy, trình độ và dụng ý của tác giả là một tác phẩm nghệ thuật.


    9. Quá nhiều thứ phi thực tế trong gameplay:

    Giới hạn công nghệ và sự phục vụ gameplay của video game làm việc tường thuật và xử lí tình huống của game trở nên rất vụng về, thiếu tự nhiên và phi thực tế. Lấy ví dụ 1 game được coi là nghệ thuật khác: The Last of Us.



    Chính xác như vậy, công nghệ AI của video game còn rất nhiều khiếm khuyết. Nên chúng ta nhận ra ngay sự chênh lệch: cutscene của TLOS thì rất nghiêm túc nhưng khi vào các đoạn gameplay của nó thì hoàn toàn khác hẳn: AI ngờ nghệch, xử lí phi logic, hoàn toàn có thể lợi dụng… tóm lại bạn coi họ như những người máy khiếm khuyết vậy. Chúng ta thấy 1 TLOS rất xi nê ở các phim cắt cảnh nhưng ý nghĩ đó lại bay biến khi nhập cuộc vào gameplay, AI là tệ hại và dễ dự đoán, dễ lợi dụng. Các game khác cũng ko hơn gì, thế giới, thành phố thiếu sinh động, NPC không phản ứng giống với người thật, nhiều invisible wall (bức tường vô hình): ko có gì ở đó nhưng bạn ko thể tiến tới, các NPC nếu trò chuyện nhiều thì cứ lặp đi lặp lại 1 câu nói, cú như một cái máy, thiếu sức sống.

    Công nghệ đồ họa của game đã OK lắm rồi, nhưng công nghệ mô phỏng trí thông minh và giả lập cuộc sống ở game vẫn chẳng hề ấn tượng, và nó đầy rẫy những khiếm khuyết, khác xa những gì các nhân vật thể hiện trong cutscene. Bên cạnh đó cũng cần phải kể đến để phục vụ cho việc chơi được đã tay hơn, người ta cũng làm nên những sự vô lí: ở cắt cảnh bắn 1 phát thì đau đớn ngã khụy như ngoài đời, nhưng khi vào gameplay thì bắn cả 4-5 phát mới chết,1-2 phát thì chả thấy có hề hấn gì luôn, khi nào bắn đủ thì mới chết. Giới hạn công nghệ và việc phục vụ tối đa việc chơi của video game đã làm video game trở nên quá thiếu thực tế, một điểm cần có để dung hòa cutscene và gameplay trở thành 1 trải nghiệm tự nhiên và hợp logic, bởi vì có 2 điểm này, nên gameplay đã và đang phản bội tính nghiêm túc và tính nhất quán trong video game. Một tác phẩm không nghiêm túc và không nhất quán, tác phẩm đó không thể là nghệ thuật được.



    10. Tiếp, giới chuyên môn:

    Giới chuyên môn, những người có chuyên môn cao về phạm trù nghệ thuật, những nhà phê bình nghệ thuật vẫn chưa công nhận video game là nghệ thuật. Cho tới giờ, thế giới vẫn chỉ có 7 loại hình nghệ thuật mà thôi, chẳng có ai công nhận video game là nghệ thuật cả. Tôi chỉ thấy giới game thủ cuồng game nói game là nghệ thuật, với các tổ chức mà cần công nhận game là nghệ thuật để phục vụ mục đích của họ chứ chả có 1 số lượng rất đông nhà chuyên môn có uy tín và văn bản chính thức nào nói rằng video game là nghệ thuật cả. Chúng ta hãy xem giới chuyên môn nói thế nào:

    [​IMG]

    Roger Ebert, nhà phê bình nổi tiếng đã từng viết trên blog của ông: Video games can never be art. Video game có thể không bao giờ là nghệ thuật.

    Nguồn: https://www.rogerebert.com/rogers-journal/video-games-can-never-be-art


    Trích dẫn:

    “Một sự khác biệt rõ ràng giữa nghệ thuật và các trò chơi là bạn có thể thắng một trò chơi. Nó có các quy tắc, điểm, mục tiêu và kết quả. Santiago đã dẫn ra một trò chơi nhập vai không có điểm hoặc quy tắc, nhưng tôi sẽ nói rằng nó không còn là một trò chơi và trở thành một sự thể hiện của một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, một vở kịch, khiêu vũ, một bộ phim. Đó là những thứ mà bạn không thể giành chiến thắng; bạn chỉ có thể trải nghiệm chúng.”

    [​IMG]

    Ngay cả Hideo Kojima – nhà làm game nổi tiếng cũng đã thừa nhận video game không phải là nghệ thuật:

    Nguồn: http://www.eurogamer.net/articles/news240106kojimaart

    Trích dẫn:

    Kojima tiếp tục nói rằng "Nghệ thuật là thứ gì đó làm lộ ra người nghệ sĩ", lập luận rằng "Nếu 100 người đi ngang qua và 1 người bị mê hoặc bởi bất cứ thứ gì mà cái đó phát ra, thì đó là nghệ thuật.

    "Nhưng trò chơi điện tử không cố gắng thu hút 1 người. Một trò chơi điện tử nên đảm bảo rằng tất cả 100 người chơi trò chơi đó sẽ thích thú với dịch vụ mà trò chơi điện tử đó cung cấp. Nó là một thứ để phục vụ. Chứ không phải là nghệ thuật. Và có phải cách mà trò chơi điện tử đó cung cấp sự phục vụ là một phong cách nghệ thuật, một hình thái nghệ thuật?"


    Kojima tiếp tục thảo luận về bản chất của sự tương tác, sử dụng ví dụ về khái niệm xe hơi. "Bạn không lái cái xe đó, nhưng nếu nó được gọi là xe hơi và nó có các yếu tố nghệ thuật có thể thấy được, thì nó là nghệ thuật.

    "Nhưng một chiếc xe được dùng ngoài đời thật, giống như một trò chơi điện tử, là có tương tác, nó là thứ được sử dụng bởi mọi người, vì vậy nó giống như một chiếc xe mà bạn phải lái nó. Có 100 người lái một chiếc xe, họ có 100 cách lái và sử dụng nó. Chiếc xe có thể lái bởi các gia đình. Chiếc xe cũng có thể lái bởi các cặp đôi. Chủ sở hữu chiếc xe có thể lái xe dọc theo bờ biển hoặc họ có thể lên núi, vì vậy chiếc xe này có thể được lái bởi tất cả 100 người này, vì vậy trong ý nghĩa đó, nó hoàn toàn không phải là nghệ thuật. "



    11. Những bằng chứng cho thấy video game là môn nghệ thuật thứ 8?

    Để chứng minh 1 điều, chúng ta cần 2 thứ: lập luận và bằng chứng. Video game đã tồn tại trên 50 năm rồi, nếu nó thực sự là nghệ thuật thì phải có bằng chứng mạnh mẽ cho thấy nó là nghệ thuật chứ? Nó đã có tác phẩm nào sánh ngang với các tác phẩm lớn ở các loại hình nghệ thuật khác chưa, để trở thành loại hình nghệ thuật thứ 8?

    Tôi sẽ điểm qua các tác phẩm nghệ thuật khác của các loại hình nghệ thuật khác:

    [​IMG]


    Phim Titanic: bộ phim kinh điển đã từng chiếu trên VTV1.

    Trích wiki: Cả hai khía cạnh lãng mạn và khơi gợi cảm xúc của bộ phim đều được ca ngợi tương đương nhau. Andrew L. Urban của báo Urban Cinefile nói, "Bạn sẽ bước ra khỏi phòng chiếu Titanic không phải nói về kinh phí hay độ dài, mà về sức mạnh khơi gợi cảm xúc khủng khiếp của nó, to lớn như chính động cơ con tàu, rắn chắc như chính những chân vịt khổng lồ càn quét tới tận trái tim bạn, và bền vững như chính câu chuyện tình đã đưa đẩy bộ phim." Owen Gleiberman của tạp chí Entertainment Weekly miêu tả bộ phim là, "Một màn trình diễn đầy đặn và đáng sợ về một mối tình định mệnh. Nhà biên kịch kiêm đạo diễn James Cameron đã đưa lên màn ảnh câu chuyện về một tấn thảm kịch đầu thế kỷ 20 vốn đơn giản nhưng dưới góc độ nhân bản của một khát khao thuần khiết và cả nỗi khiếp sợ, và ông đã chạm tới những tầng sâu nhất của điện ảnh đại chúng."

    [​IMG]

    Mộ đom đóm của Ghilbi (đã từng chiếu trên VTV1):

    Roger Ebert cũng đã từng nói rằng đây là bộ phim phản chiến mạnh mẽ nhất mà ông từng được xem và nó làm người ta phải định nghĩa lại một bộ phim hoạt hình có thể mang lại những cảm xúc mãnh liệt tới mức nào.


    [​IMG]

    Ông già và biển cả (đã học ở Ngữ Văn lớp 12):

    Trích dẫn: Ông lão đánh cá Santiago, chính là biểu tượng của những người lao động – những con người luôn luôn hăng hái đi tìm kiếm và chinh phục ước mơ của bản thân mình. Họ mưu trí, gan dạ, bản lĩnh, dám đương đầu và không chùn bước trước khó khăn để đến được với giấc mơ. Tuy vậy, họ phải đương đầu với giông tố cuộc đời, với những kẻ thù, với những mối nguy hiểm khó đoán định, và phải tự mình vươn lên để khẳng định chỗ đứng trong xã hội. Cho dù như vậy, họ là những con người không bao giờ chịu khuất phục. Dù có rơi vào cảnh ngộ sức cùng lực kiệt đến đâu chăng nữa, chỉ cần còn sống, họ vẫn dốc toàn lực ra mà chiến đấu để để có thể tồn tại đúng nghĩa một con người. Họ sống để khẳng định một điều, ngay cả lúc khốn cùng nhất của số phận, con người vẫn biết ngẩng cao đầu, kiên trì chịu đựng để vượt qua. Và đây, là ý nghĩa sống tích cực nhất cho mọi lẽ sống : Con người có thể bị hủy diệt chứ không bao giờ chịu khuất phục.

    Trong tác phẩm này Hemingway đã triệt để dùng nguyên lý mà ông gọi là "tảng băng trôi", chỉ mô tả ba phần nổi còn lại bảy phần chìm, khi mô tả sức mạnh của con cá, sự chênh lệch về lực lượng, về cuộc chiến đấu không cân sức giữa con cá hung dữ với ông già. Tác phẩm ca ngợi con người, sức lao động và khát vọng của con người.


    Rất nhiều và rất nhiều…

    Vậy video game đã sản sinh ra những tác phẩm vĩ đại nào để có thể đứng ngang hàng với các loại hình nghệ thuật khác và trở thành bộ môn nghệ thuật thứ 8? Nó làm người ta phải trầm trồ thán phục về tính nhân bản, làm người ta cảm động về tính nhân văn, nó bao hàm nhiều tầng ý nghĩa, phải suy ngẫm để hiểu được các triết lí, các giá trị cao đẹp, có tác dụng định hướng cả 1 thế hệ? Hay video game vẫn chỉ dừng ở mức giải trí là chính? Mục đích chính vẫn là để chơi cho đã tay? Những giá trị có trong nó cũng chưa đạt đến tầm nghệ thuật đích thực? Tôi chưa hề thấy bằng chứng hùng hồn nào để thấy được video game có thể đứng ngang hàng với các loại hình nghệ thuật khác.

    "Theo tôi được biết, không ai trong hoặc ngoài lĩnh vực đã có thể trích dẫn một trò chơi xứng đáng so sánh với các nhà văn, nhà thơ, nhà làm phim, tiểu thuyết gia và nhà soạn nhạc vĩ đại. Một trò chơi có thể khao khát hướng tới tầm quan trọng thuộc về nghệ thuật như một trải nghiệm về thị giác, tôi chấp nhận điều đó. Nhưng đối với hầu hết các game thủ, các trò chơi điện tử đại diện cho sự mất mát những thì giờ quý giá mà thay vào đó chúng ta có để dùng chúng để làm cho mình có văn hóa, văn minh và thông cảm hơn." - Roger Ebert.



    12. Phần kết:

    Vậy câu hỏi của tôi là: tại sao những người có chuyên môn cao, dân trong nghề không hề xem video game là nghệ thuật và cũng chưa có bằng chứng thuyết phục cho thấy video game là nghệ thuật mà giới game thủ lại cố gắng thừa nhận video game là nghệ thuật vậy? Họ muốn chứng tỏ điều gì?

    "Tại sao các game thủ quá quan tâm đến vấn đề này, rằng các trò chơi có thể định nghĩa là nghệ thuật? Bobby Fischer, Michael Jordan Dick Butkus, Shi Hua Chen chưa bao giờ coi game của họ là nghệ thuật. Tại sao giới game thủ không bằng lòng chơi game của họ và chỉ đơn giản là tận hưởng chúng? Tôi ủng hộ họ như thế, mà chắc họ chẳng quan tâm.

    Họ cần ai đó xác nhận sao? Trong việc bảo vệ trò chơi của họ trước cha mẹ, vợ chồng, con cái, cộng sự, đồng nghiệp hoặc những người chỉ trích khác, có phải họ muốn có thể nhìn lên màn hình và giải thích, "Tôi đang nghiên cứu một loại hình nghệ thuật tuyệt vời?" Vậy cứ để họ nói đi, nếu điều đó làm họ hạnh phúc." - Roger Ebert.

    Đã đến lúc giới game thủ hay những người nghiên cứu về video game bớt nổ và nhìn nhận lại vấn đề này, nếu bạn thực sự có một cái nhìn chuyên nghiệp về video game. Tôi rất vui khi nghe 1 người diễn giải về game mà anh ta ưa thích hay như thế nào, nhưng tôi lại không hài lòng khi ai đó nói rằng game mà anh ta chơi là nghệ thuật. Kết luận của tôi là, video game có thể chứa đựng sự tài tình, sự khéo léo, sự tinh xảo, sự sáng tạo… nhưng những điều đó không đồng nghĩa với nghệ thuật. Và video game vẫn đang mang tính giải trí thuần túy làm chủ đạo và được bổ sung bằng những nội dung có ý nghĩa, nhưng điều đó tuyệt nhiên cũng không làm nó trở thành nghệ thuật. Bởi bản chất của video game vẫn là trò chơi, và trò chơi, là không phải, và còn kém xa các loại hình nghệ thuật thực thụ. Thậm chí video game vẫn còn có nhiều khiếm khuyết và phản bội lại tinh thần của 1 tác phẩm nghệ thuật đích thực. Và nếu video game giữ nguyên cấu trúc này, thì tương lai nó cũng không bao giờ trở thành nghệ thuật. Trên đây là toàn bộ quan điểm của tôi, và tôi đón chờ những bình luận ở topic này. Cảm ơn các bạn đã đọc.
     
    Last edited: 10/3/18
  2. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    Quá dài dòng phân tích và bạn đã phủ nhận ngay từ đầu game được định nghĩa bởi gameplay tức là bạn đã phủ nhận hoàn toàn game là gì rồi.
    1. Theo như cách bạn nói thì Visual novel KHÔNG phải game? Vì gameplay ở đâu?
    2. Các tác phẩm giải đố tìm đường không có một cốt truyện hấp dẫn lôi cuốn thì chắc người chơi ngồi ko quá 1 tiếng.
    3. Người ta ca ngợi các tác phẩm của Bioware, Telltale, CD projekt RED và nhiều hãng cũng như nhiều tựa game khác… không phải bởi gameplay của các game đó.
    Trong khi đó bạn hoàn toàn coi nhẹ các giá trị của cốt truyện và chỉ nói rằng người ta chơi game để giải trí và vì gameplay?

    Vậy thì phải nhìn nhận (định nghĩa) game thế nào? Game là một tác phẩm tổng hợp của 3 yếu tố chính quan trọng nhất: gameplay, cốt truyện, "đồ họa" (nói đúng hơn là phong cách thể hiện). Các yếu tố phụ bao gồm nhưng không giới hạn bởi âm nhạc, điều khiển, lối tương tác với người chơi…
    Một game được đánh giá cao thông thường chỉ mạnh một trong ba yếu tố chính và không thiếu những game lại chỉ mạnh về các yếu tố phụ. Những game được đánh giá cao cả 3 yếu tố chính thì nó thành siêu phẩm.
    Nếu bạn ko nhận ra được những điều đã nêu trên thì chúng ta không còn gì để nói nữa.
    Và vì cách nhìn nhận của bạn sai ngay từ đầu nên đoạn phân tích dài dòng sau không cần mình phải phản biện quá sâu làm gì. Nhưng phải nói thêm ngắn gọn thế này, người ta không công nhận game là 1 tác phẩm nghệ thuật và không có bất cứ ai trong ngành này trở thành các "đại game hào" vì 1 game là khối tổng hợp của rất nhiều loại hình và tác phẩm nghệ thuật. Và số lượng người làm ra một game quá nhiều nên sẽ không có một người cụ thể nào được tôn vinh như các đại văn hào, thi hào, họa sĩ lớn giống thời xưa cả.
    Trên thực tế, bạn công nhận phim là một loại hình nghệ thuật thì cũng khá là mâu thuẫn rồi đấy. Vì phim là tổng hợp của 6 loại hình nghệ thuật cổ đại trước đó. Nhưng có điều bạn không thấy thôi.
     
    Last edited: 10/3/18
  3. Hoursea

    Hoursea Member

    1. Theo như cách bạn nói thì Visual novel KHÔNG phải game? Vì gameplay ở đâu?
    Đúng rồi, VN nó tương đồng với một trải nghiệm của phim hơn là game. Và bởi vì anh không đọc đoạn này của Roger Ebert:
    Santiago đã dẫn ra một trò chơi nhập vai không có điểm hoặc quy tắc, nhưng tôi sẽ nói rằng nó không còn là một trò chơi và trở thành một sự thể hiện của một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, một vở kịch, khiêu vũ, một bộ phim. Đó là những thứ mà bạn không thể giành chiến thắng; bạn chỉ có thể trải nghiệm chúng.”
    2. Ý này không phải là 1 luận điểm rõ ràng.
    3. Vậy là anh cố tình không hiểu: nếu video game là tổng hòa của nhiều yếu tố, thì 1 yếu tố ko phải là nt sẽ kéo theo cả tác phẩm ko phải là nt. Yếu tố chính của vg luôn là gameplay, và nó ko phải là nt. Thậm chí nó làm hỏng những dụng ý của phần truyện, phần phim của vg đó.
    Vấn đề ở đây ko phải là đánh giá cao hay ko, vấn đề ở đây là bản chất của gameplay ko hề chứa đựng nt.
    Tiếp theo là em công nhận điện ảnh là nt theo định nghĩa của số đông và thấy ko cần thiết phải bảo vệ nó nữa.
    PS: anh ko phản biện hết các ý của em. Anh bảo luận điểm đầu sai nhưng những luận điểm sau vẫn ko lung lay, nó vẫn có giá trị cứng chắc. Và anh buộc phải phản biện chúng nữa.
    PS2: Phần bằng chứng anh cố ý bỏ ngoài tai sao? :)
     
    Last edited: 10/3/18
  4. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    Bạn chơi game chỉ để giành chiến thắng? Chứ ko phải để trải nghiệm? Bạn công nhân điện ảnh là theo số đông thế thì mình cũng công nhận visual novel là game theo số đông? Mâu thuẫn?

    Tức là bạn sẵn sàng vứt bỏ một bộ phim khỏi danh sách "tác phẩm nghệ thuật của bạn" chỉ vì phim đó có vài cảnh quay, trường đoạn, bối cảnh "không phải nghệ thuật"?

    Vẫn lại là đánh giá game chỉ bằng gameplay? Và tức là quan điểm của bạn vẫn chưa thống nhất với mình. Thế thì còn gì để nói nữa?
     
  5. Hoursea

    Hoursea Member

    OK stop. Anh hoàn toàn không hiểu và ko nói đúng ý.
    Việc em chơi hay anh chơi để làm gì ko hề tác động tới việc vg có phải là nt hay ko, nếu nó là nt, nó phải là 1 cấu trúc chặt chẽ và có ý nghĩa. Nếu game cổ súy cho người ta sự thắng, thì nó không phải là nt, ko cần biết có ai có suy nghĩ như thế nào.
    Cái vn thì ko cần phải nói tiếp, điện ảnh là nt và ai cũng công nhận rồi. VN là game theo số đông thì chỉ có gamer nói chứ chẳng ai nói. :))
    Tác phẩm nghệ thuật hay ko cần phải có rất nhiều những phê bình khách quan, nhưng vấn đề ở đây là : điện ảnh là 1 loại hình nghệ thuật. Em đang phân tích cấu trúc của vg và chứng minh nó ko phải là 1 loại hình nghệ thuật, và bởi cấu trúc đó, nó khó có thể sản sinh ra tác phẩm nghệ thuật.
    Xin lỗi nhưng anh ko hiểu gì rồi. Toàn nói trật đường rày. :))
    PS: bằng chứng chắc anh vẫn bỏ ngoài tai? :)
     
  6. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    Vấn đề là bạn trích dẫn "nhà chuyên môn" của bạn với mình. Và câu nói của "nhà chuyên môn" bỏ qua hoàn toàn cái gọi là "trải nghiệm game" nói chung mà chỉ nói là game mà bỏ yếu tố gameplay thì không còn là video game. =))

    Đến định nghĩa căn bản nhất của game(đúng hơn là video game) bạn còn ko nắm được: video game là loại hình giải trí tương tác thông qua một thiết bị hiển thị bạn còn phủ nhận thì chắc là mình nên dừng được rồi :)). Chẳng ai không công nhận visual novel là game đâu :))

    P/s: Cấu trúc của video game mình nói rất rõ ràng: gameplay, cốt truyện, đồ họa + yếu tố phụ. Và bạn phân tích một thành phần cấu trúc và bỏ qua 2 thành phần quan trọng khác. Thế thì đống bằng chứng của bạn có còn đáng tin?

    P/s 2: Thôi stop. Định nghĩa cơ bản nhất về game bạn ko nắm được. Cấu trúc của game còn hiểu sai. Có lẽ mình ko nên mất thời gian với bạn nữa
     
  7. Hoursea

    Hoursea Member

    Xin lỗi. Anh phớt lờ những luận điểm khác của em mà muốn lái tới những điều nằm ngoài bài viết, rồi cuối cùng kết luận kiểu mình ko cần nói nhiều vì mình trên cơ bạn rồi. Đây là 1 comment yếu đuối. Và em nghĩ anh đã ngầm thừa nhận anh ko tìm ra bằng chứng cho vg là nt rồi.
     
  8. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    Vấn đề là luận điểm của bạn sai ngay từ đầu. Bạn ko phản biện được mình, visual novel là game rõ ràng bạn ko dám thừa nhận vì nếu dám thừa nhận thì toàn bộ bài viết của bạn vô nghĩa vì game có thể không cần gameplay mà chỉ cần cốt truyện. Còn hỏi cốt truyện của game có phải nghệ thuật hay không thì cũng tương đương hỏi kịch bản phim có phải nghệ thuật không :)). Cả bài viết của bạn phớt lờ tầm quan trọng của cốt truyện + đồ họa và chỉ muốn mình đọc mớ luận điểm loằng ngoằng mà định hướng sai lầm của bạn.
    Mình nghĩ là do khả năng tranh luận của bạn không đủ thôi. Chứ mình chẳng ngầm thừa nhận gì cả. Vì luận điểm mình đưa ra rất rõ ràng và ngắn gọn chứ không viết dài dòng mà đến lúc bị hỏi vặn thì bạn ko trả lời được và nói rằng mình comment yếu đuối =))
     
  9. Exile

    Exile New Member

    Mình thấy rằng bạn không đến đây để tranh luận. Không, bạn đến đây để tuyên bố rằng mình và chỉ có mình bạn là đúng đồng thời phủ định mọi ý trái với form tư duy vốn đã hằn sâu trong bạn.
     
  10. Exile

    Exile New Member

    Hãy quay ngược thời gian một chút nhé, về năm 1874, tại 35 boulevard des Capucines giữa thủ đô Paris diễm lệ, vào buổi ra mắt tranh của Monet, Degas và Pissaro. Những nhà phê bình Pháp có phản ứng ra sao khi đó? Họ nói rằng đây là một sự sỉ nhục, một trò đùa với loại hình nghệ thuật cao quý này, rằng bức "Impression, soleil levant" không phải một tác phẩm nghệ thuật, mà chỉ là một bức tranh chưa hoàn tất. Theo họ, một bức tranh, dù thô sơ hay sai lệch về bố cục đến đâu đi chăng nữa, chỉ được chấp nhận khi nó đã hoàn chỉnh và các bức tranh được trưng bày ở đây chưa hoàn chỉnh. Và hẳn bạn cũng biết tầm quan trọng của Trường phái ấn tượng với nền hội họa chứ?



    Nghía qua lịch sử một chút vậy là đủ rồi, ta đi tới một mốc thời gian gần đây hơn chút nhé. Năm 2010, nhà phê bình film Roger Ebert nổi tiếng với tư duy hoài nghi và bảo thủ đã đưa ra tuyên bố: "Video games can never be art." Nhưng tại sao ý kiến của một nhà phê bình film, một người mà tôi nghĩ chưa từng có bất cứ trải nghiệm nào với video, lại được nêu ra để củng cố luận điểm "Video game không phải nghệ thuật?" Để nhận xét hay tranh luận về một vấn đề nào đó, người tranh luận cần phải nắm được những điều sơ lược nhất về thứ mình sẽ nói, hay phải ít nhất, một lần trực tiếp trải nghiệm nó. Tôi từng nhớ khi tiểu thuyết không được xếp chung với sách, khi rock&roll còn chẳng được coi là một loại nhạc, khi comic mãi chỉ dành cho trẻ con. VÀ hãy dừng lại một chút và nhớ về chuyến hành trình lịch sử bên trên, vào năm 1874, liệu những bức tranh đó có phải nghệ thuật?



    Lại bàn về nhận định của Ebert, ông nói game không thể trở thành nghệ thuật bởi tính tương tác của chúng. Vậy khi bạn xem một vở diễn mà những nhân vật trong đó tương tác với khán giả, liệu trong khoảnh khắc đó nó có còn là nghệ thuật? Hay chỉ mỗi vở diễn đó không được coi là nghệ thuật, nhưng số còn lại thì có? Tương tự với sách, liệu cuốn "Dạy làm vườn" có được xếp chung với truyện ngắn "Thuốc" mà bạn đã đề cập. Liệu một thước film quảng cáo bệnh trĩ có được coi là một tác phẩm nghệ thuật, ngang hàng với bộ film "Titanic"? Danh sách này có thể kéo dài đến vô tận. Nếu người ta treo một bức tranh vẽ một chiếc bồn cầu trong bảo tàng và nói rằng nói là nghệ thuật thì điều gì ngăn cản tôi nói "Okami" là nghệ thuật?



    Đương nhiên, không phải thứ gì do người nghệ sĩ tạo ra đều là nghệ thuật. Với game cũng vậy, nói "Okami" là nghệ thuật không có nghĩa "Dig Dug" cũng là nghệ thuật, mong bạn hiểu rõ điều này. Đơn cử trong loại hình nghệ thuật thứ bảy là film ảnh cũng đã phân ra một danh mục riêng dành cho những film nghệ thuật, lấy tên "art film", rạch ròi tách nó khỏi những bộ film block-buster thông thường.



    Bạn cũng có nói rằng: "Video game đã tồn tại trên 50 năm rồi, nếu nó thực sự là nghệ thuật thì phải có bằng chứng mạnh mẽ cho thấy nó là nghệ thuật chứ? Nó đã có tác phẩm nào sánh ngang với các tác phẩm lớn ở các loại hình nghệ thuật khác chưa, để trở thành loại hình nghệ thuật thứ 8?" Câu trả lời mình nghĩ đã có từ rất lâu rồi, nhưng liệu bạn có chịu mở lòng và thật sự tìm kiếm nó hay không? Về điều này, phiền bạn lại cùng mình quay ngược thời gian nhé, lần này là về những năm đầu thập kỷ 40 thế kỷ trước. Vào thời gian này, film ảnh đã có những bước chuyển biến mạnh mẽ từ những bộ film trắng-đen ngắn với độ dài chỉ vài phút đến thước film màu với đầy đủ âm thanh và độ dài đầu tiên. Và mình nghĩ video game hoàn toàn có những ứng cử viên đủ sức cạnh tranh tấm vé đến với nghệ thuật.



    Một chút về luận điểm đầu của bạn nhé, "Phần chính của video game là gameplay, không phải những thứ khác." Với bạn game bao gồm gameplay, cốt truyện, phim cắt cảnh, âm nhạc, sách. Nhưng sự thật có phải vậy không, có một công thức nhất đinh nào đấy áp dụng với mọi tựa game không? Mình xin trả lời luôn là không, không có công thức cho phát triển game mà chỉ có 5 nhân tố cần cân nhắc khi làm game mà thôi. Năm nhân tố đó là cốt truyện, gameplay, âm nhạc, hình ảnh và công nghệ. Nghệ thuật là tự do và không bó buộc, game cũng vậy, cách nhà phát triển game cân bằng năm yếu tố kia sẽ quyết định mục đích của game họ làm, việc nó thuần túy giải trí hay mang lại những trải nghiệm độc nhất.



    Hơn hết, điều gì quyết định một thứ có phải nghệ thuật hay không? Liệu họa sĩ khi vẽ bức tranh Mona Lisa có tâm niệm rằng ông phải vẽ một tác phẩm nghệ thuật thay vì một bức tranh thông thường? Liệu nhà soạn nhạc bị điếc nọ có trăn trở giữa việc viết một tác phẩm nghệ thuật hay chỉ đơn giản là một bản nhạc? Bạn nói rằng nghệ thuật là trừu tượng, khó đoán định và thiên về cảm tính nhưng lại gói buộc nó trong những quy tắc cứng nhắc? Đọc bài của bạn xong mình không còn nhớ đây có phải một bài phân tích khía cạnh nghệ thuật trong game không hay là một bài đánh giá những lỗi hay gặp nữa. Video game không phải là nghệ thuật do nó phim, nhạc, sách,... mà do cách nó kết hợp phim, nhạc, sách,... và dùng nó để kể chuyện, để dẫn người chơi qua trải nghiệm rất riêng và để đánh thức xúc cảm từ họ. Bạn biết cảm giác sững sờ không thốt nên lời khi ngắm nhìn một bức họa đẹp chứ, video game cũng làm được như vậy và còn làm điều đó tốt hơn. Bạn nói rằng video game không được công nhận như một tác phẩm nghệ thuật ư? Mình băn khoăn không biết bạn đã sống khép kín như vậy bao lâu rồi? Vào năm 2012 tại Bảo tàng nghệ thuật Hoa Kỳ Smithsinuian đã có buổi triển lãm với tựa "The Art of Video Games" kéo dài trong 6 tháng từ 16/3 đến 30/9. Buổi triển lãm là dịp để nhìn lại hành trình 40 năm phát triển của video game như một loại hình nghệ thuật



    Video game không những là nghệ thuật mà nó còn là loại hình nghệ thuật quan trọng nhất trong lịch sử.



    After thought, mình không có ý định thay đổi định kiến trong bạn, mình chỉ đơn giản cho bạn thấy mình thiếu hiểu biết về thứ bản thân đang cố vụng về chỉ trích đến đâu mà thôi. Thân.
     
    linhusp3 likes this.
  11. Saito197

    Saito197 New Member

    What?
    Ý này thì đúng, nhưng nó không đồng nghĩa với ý trên. Ý ở trên nói như kiểu chỉ cần gameplay của nó hay thì những thứ khác có thể vứt vào sọt rác, và điều này là sai.
    Ví dụ đơn giản: Mega Man X6. Đây là tựa game tệ hại thứ hai trong dòng game Mega Man X, tôi không nói X7 vì nó đã thay đổi gameplay hoàn toàn.

    Vậy X6 có gì? Đúng vậy, hệ thống gameplay gần như identical với tất cả những phiên bản trước, lướt, nhảy, bắn, chặt chém, gameplay tốc độ cao, sưu tầm giáp, vân vân. Với cách chơi y hệt nhau, tại sao X6 lại được đánh giá không bằng một góc những phiên bản khác? Chính là do ba yếu tố.

    Thứ nhất: Thiết kế không hợp lý. Cái này thì nó cũng liên quan đến gameplay mechanic rồi và có lẽ OP không thèm quan tâm đâu nên tôi bỏ qua.

    Thứ hai: Cốt truyện.
    Vì được làm một cách gấp rút để cash grab người chơi nên cốt truyện của X6 cũng được viết một cách cẩu thả. Cốt truyện straightforward và nhàm chán, không thể hiện cái bi thảm của chiến tranh như phần X4, hai nhân vật chính ở phần này từ đầu chả khác gì cỗ máy giết hết những kẻ ngáng đường mình, nhưng cuối cùng lại tha cho thằng boss cuối vì nó là bạn của 1 đứa operator, wtf?

    Thứ ba: Âm Nhạc.
    Dòng Mega Man X luôn có những bài BGM chất lượng, nhưng X6 thì nhạc game được đánh giá là tệ hại, có không quá 2-3 bài nghe lọt tai.
    Ta có thể thấy quá rõ ràng dù gameplay không thay đổi, những yếu tố khác cũng là một phần để đánh giá một game.
    Sai, hoàn toàn sai. Không có định nghĩa nào nói rằng nghệ thuật phải bị giới hạn trong bảy loại kia. Người ta chỉ sử dụng nó để miêu tả "những loại hình nghệ thuật cơ bản". Nó không bao gồm những loại hình "nghệ thuật ứng dụng" như thiết kế thời trang (thời trang không phải hội họa, nhưng nó là nghệ thuật), thiết kế và trang trí nội thất (không phải là kiến trúc, nhưng là một nghệ thuật), vân vân... Chỉ riêng việc gò bó định nghĩa về nghệ thuật trong bảy chữ cũng đã thể hiện sự kém hiểu biết về nghệ thuật của OP.

    Hội họa là nghệ thuật không có nghĩa bức tranh nào cũng thế, âm nhạc là nghệ thuật không phải bài nào cũng thế, và game cũng vậy. Ví dụ của bạn giống đang bảo rằng một người chép lại bức tranh y hệt Mona Lisa cũng vừa tạo ra một tác phẩm nghệ thuật vậy.

    Sai. Bạn có biết Mona Lisa nổi tiếng vì cảm xúc của mỗi người sẽ ảnh hưởng đến bức tranh mà họ nhìn thấy? Có những người khi nhìn vào sẽ thấy một nàng Mona Lisa xinh đẹp mỉm cười nhưng một số khác sẽ thấy khuôn mặt buồn bả. Đây chính là bằng chứng cho việc có thể tương tác với người xem khiến một tác phẩm có giá trị hơn. Tác phẩm chỉ có một, nên việc "bị nhuốm màu tiêu cực" là hoàn toàn vô nghĩa, vì cảm xúc tiêu cực của người khác đâu ảnh hưởng đến việc bạn tận hưởng tác phẩm đó như thế nào, còn nếu ý OP là bản thân không vui sẽ ảnh hưởng đến việc tận hưởng tác phẩm thì xin lỗi, một nghệ thuật nào chẳng thế.

    Bạn có thể ngủ quên khi đang nghe nhạc hoặc xem phim, nhưng không thể nếu chơi game. Đó là một cái hay khác của việc tương tác.

    Đây là một điểm yếu của video games, nhưng có một tựa game đã thay đổi tất cả: Dark Souls.

    "Yêu cầu kỹ năng" tôi sẽ bàn ở phần sau, phong cách kể chuyện của Dark Souls cực kỳ tối giản. Nó yêu cầu người chơi phải đi tìm từng mảnh ghép trong một thế giới rộng lớn, tay vì đập thẳng vào mặt bạn đống wall of text vô nghĩa. OP lấy ví dụ nhưng chỉ tập trung về gameplay, tại sao không phải ví dụ về cốt truyện? Chính là để che đi cái sai của bạn. Mặc dù không dùng những từ ngữ phô trương như các nhà thơ, nhà văn, ta hoàn toàn không thể phủ nhận rằng càng đào sâu vào một trò chơi thì ta sẽ càng tìm thấy những ý nghĩa sâu xa mà nó muốn truyền tải.

    Đương nhiên, nhiều game cũng nhắm tới nhiều đối tượng, một bên chú trọng gameplay và một bên là cốt truyện.

    Ví dụ như với hai dòng game Mega Man X và Mega Man Zero, nếu bỏ qua cốt truyện thì nó chỉ là một trò side scrolling bình thường, lướt nhảy bắn, giết địch, giết boss và thắng, nhưng nếu đào sâu vào game, nó là một câu chuyện bi thương về sự mất mát của chiến tranh, có tàn độc, có tình nghĩa, có sự phản bội, có lòng vị tha... Những thứ đó, nếu bỏ qua cốt truyện và chơi từ đầu đến cuối, chắc hẳn sẽ chẳng mấy ai cảm nhận được.

    Bạn bảo rằng

    Vậy bạn có bao giờ nghĩ có những người muốn hoàn thành trò chơi chỉ để biết cốt truyện sẽ diễn biến tiếp như thế nào không?

    Hello? Dark Souls?

    Besides, việc replay chính là một phần của việc "tương tác với tác phẩm" mà tôi đã đề cập ở trên, nên tôi sẽ không nói lại. Nhưng tôi muốn bổ sung là khi bạn chết trong một game nào nó, nó không có nghĩa là những gì bạn trải qua là vô nghĩa. Ngược lại nó sẽ cho bạn cảm giác sảng khoái hơn khi vượt qua được thử thách đó, thứ mà không một loại hình nghệ thuật nào bạn kể đem lại được. Phủ định điều này chả khác gì rằng thắng thua trong bóng đá là vô nghĩa.

    Trò chơi là một thứ nghệ thuật của sự tương tác.
    ? What ?

    Đối với những câu chuyện multi ending, thì cái kết chính là cái giá của những hành động mà bạn đã làm trong trò chơi. Đừng bao giờ bảo rằng bạn đọc một cuốn truyện, xem một bộ phim mà không hề nghĩ rằng "nếu nhân vật abc không làm chuyện xyz thì đã không thành ra như thế". Mặc dù nói là chỉ để thỏa mãn người chơi, nhưng chính cái đó mới khiến cho game khác biệt với văn học và điện ảnh. Cái bạn bảo là không nghiêm túc, nó chính là kết quả của những hành động mà chính bản thân bạn đã làm. Vì vậy đừng trách ai cả.
    Xin lỗi nhưng văn học và điện ảnh còn nhiều hơn. Chả biết bao nhiêu lần tôi đã thốt lên "wow this guy is dumb" khi xem phim đâu, các nhân vật họ làm những thứ ngu ngốc để rồi chiến thắng, vì kịch bản bảo họ như vậy, so với việc bạn là người giúp họ giành lấy chiến thắng thì thậm chí sự vui sướng thậm chí còn được nhân đôi.
    "Roger Joseph Ebert was an American film critic, historian, journalist, screenwriter, and author. He was a film critic for the Chicago Sun-Times from 1967 until his death in 2013"

    Ý kiến từ một người không liên quan gì tới game?

    Ý kiến của Kojima ở đây là, game khác với nghệ thuật vì nó nhắm tới số đông. Nhưng bạn ơi, bài này được đăng vào ngày 24/01/2006, bạn có biết mọi thứ thay đổi chóng mặt thế nào trong vòng 12 năm vừa qua không? Những tựa game như Demon Souls và Dark Souls ra đời, hoàn toàn bỏ qua việc "chỉ nhắm vào số đông", ngành công nghiệp game bắt đầu nghiêm túc tập trung vào cốt truyện hơn thay vì chỉ làm anh hùng cứu công chúa.

    Xin lỗi nhưng video games chỉ mới là hiện tượng toàn cầu trong khoảng 15 năm trở lại, và 15 năm vẫn còn quá ngắn để nói lên được điều gì. Việc bạn lấy tuổi thọ 50 năm ra không có ý nghĩa gì hết vì vô số những nghệ sĩ không được công nhận thành tựu cho đến tận khi họ chết đi. Bây giờ nếu tôi hỏi trong vòng 50 năm kể từ khi điện ảnh ra đời có bao nhiêu tác phẩm để đời mà ai cũng biết thì bạn có thể kể ra được không?

    Tuy nhiên, nhìn vào khía cạnh khác, với việc video games nổi lên toàn cầu trong vòng 15 năm nay, bạn hãy thử hỏi ngẫu nhiên 100 người trong độ tuổi 20~40 thử xem, có bao nhiêu phần trăm là chưa bao giờ nghe qua Dark Souls, không hề biết đến Pokemon hay Mega Man, những tựa game đã và vẫn đang tạo nên các cơn sốt toàn cầu?
    Một con đường mòn ban đầu chẳng ai cho nó là đường, tuy nhiên người ta đi nhiều thì nó sẽ tự khắc thành một con đường. Cả thế giới đều gọi VN là game nhưng bạn vẫn phủ nhận? Vậy thì việc những bộ VN được ra mắt trên MỘT CHIẾC GAME CONSOLE CÓ MỤC ĐÍCH DÙNG ĐỂ CHƠI GAME đúng thật là ngu ngốc vì nó đâu phải game, gamer cũng thật ngu khi mua VN và gắn vào console của họ, vì console là để chơi game chứ đâu phải đọc sách đúng không? Valve cũng xếp Visual Novel vào chợ game trên Steam (FYI Steam có mục riêng để phân loại Software không phải game) chứ không phải chợ ứng dụng (Software) hay phim ảnh (Movies), vậy thì họ cũng là những kẻ ngu dốt cả. Cả thế giới đều công nhận VN là game, vậy quả thật chỉ có mình OP là người thông minh thôi sao?

    Tôi không phủ nhận là vẫn còn quá sớm để nói rằng game có phải nghệ thuật hay không, nhưng qua bài viết này, tôi có thể chắc chắn rằng OP không hề hiểu về bản chất của game, và cũng không biết nghệ thuật có nghĩa là gì. Chỉ riêng việc gò bó "nghệ thuật" chỉ bằng bảy chữ và đánh giá một trò chơi chỉ từ một góc độ đã giảm hết mấy phần giá trị của từng câu mà bạn viết.

    Thân.
     
  12. Hoursea

    Hoursea Member

    OK. Trước hết mình cảm ơn các bạn đã tham gia tranh luận. Khá dài nên mình reply từng người nhé.
    @Saito197
    - Khi mình nói về gameplay, tức nhiên mình có ý bao hàm cả cách thiết kế màn chơi, nói chung là những gì liên quan mật thiết tới việc chơi của game đó.
    Về ví dụ megaman: bạn ko hiểu, mình ko nói đánh giá 1 game thành công thì cần những gì, tức nhiên cần đánh giá tổng thể cả gameplay, story, nhạc,... mình đang nói đến việc, gameplay là 1 yếu tố rất lớn của 1 video game, và khi đánh giá game đó là nghệ thuật hay ko, ta ko thể bỏ qua đánh giá gameplay. Bạn hiểu chứ?
    - Khi mình đang nói đến video có phải là nghệ thuật thứ 8 hay ko (ngay từ đầu bài viết) thì tất nhiên mình đang nói đến những loại hình nghệ thuật cơ bản. Còn nhiều nghệ thuật khác nhưng nếu nói vg là nt thứ 8, thì tức là nó đủ sức mạnh để đứng chung với 7 loại hình nghệ thuật cơ bản kia.
    Tiếp nữa, ý của mình muốn nói là: trò chơi không phải là nghệ thuật, mình nói chỉ có 7 loại hình nghệ thuật cơ bản là để nói đến trò chơi không phải và rất khác với 7 lại hình cơ bản. Mà mình đã phân tích thành những ý sau đó. Mình không muốn lan man quá nhiều về định nghĩa nghệ thuật hay có tất thảy bao nhiêu loại hình nghệ thuật. Ý chính mình muốn nói: trò chơi không phải và khác xa 7 loại hình nghệ thuật cơ bản kia, và vg là lhnt thứ 8? Mình đã chỉ rõ quan điểm về những ý tiếp theo và muốn nói vg ko thể là lhnt thứ 8 như các bạn đang gọi.
    Vậy là bạn càng ko hiểu ý mình. Đúng, ko phải 1 bộ phim nào cũng là nghệ thuật. Cái ý mình muốn nói ở ví dụ DD đó là: việc đánh giá 1 tựa game là nt chỉ thông qua nhạc, sách, phim của nó mà ko hề nói đến gameplay và nói đến việc gameplay hài hòa thế nào trong tổng thể thì là sai. Mình muốn dật tắt những ngộ nhận rằng chỉ cần có nhạc, sách, phim nt thì bỗng dưng vg đó là nt, 1 kết luận nhầm lẫn.
    Cái này thì bạn hoàn toàn sai và chẳng hiểu mình đang nói gì. Bạn trích dẫn 1 chứ ko trích dẫn 10:
    Tương tác ở đây mà mình muốn nói là tương tác chỉnh sửa được tác phẩm theo ý muốn. Các tác phẩm nt khác ko thể điều chỉnh theo ý muốn, bạn ko thể điều chỉnh nó, bạn chỉ có thể trải nghiệm nó. Chính vì có sự độc lập này mà các tp nt khác ko bị nhuốm màu tiêu cực bởi những ham muốn phi nghệ thuật của con người. Còn tương tác mà bạn đang nói tới là tác phẩm đó sinh ra cảm xúc của bạn. Cụ thể tương tác mà mình muốn nói ở đây là ở vg là tương tác 2 chiều, còn ở các tp nt khác là tt 1 chiều, tác phẩm nt thay đổi cảm xúc của bạn được, nhưng cảm xúc của bạn có thể thay đổi được tác phẩm ko? Câu trả lời là không. Dù bạn có cảm xúc như nào, tác phẩm vẫn ko hề thay đổi và luôn luôn thể hiện hoàn toàn dụng ý của tác giả. Nếu người chơi thay đổi được tác phẩm, dụng ý của tác giả sẽ biến mất. Ý này bạn ko hiểu và nói sai hoàn toàn.
    Thật ngớ ngẩn, có nhiều người ngủ quên khi chơi game. và việc ngủ quên hay ko này chẳng nói lên được điều gì hết.
    Thực ra bạn đang ko hiểu hoặc cố tình ko hiểu y của mình. Mình đã nói rất rõ: cho dù bạn có ham muốn cảm nhận cốt truyện hay âm nhạc của vg, thì suy nghĩ hoàn thành thử thách của trò chơi là suy nghĩ chủ đạo và nó luôn thường trực trong dòng suy nghĩ của bạn, thời lượng của gameplay có thể nói là lớn hơn rất nhiều so với tl của các phần khác. Ý này mình đã nói rõ, mời bạn đọc lại và hiểu.
    Vậy là bạn sai. Cho dù có bao nhiêu người ham muốn ct hơn ham muốn chơi đi chăng nữa, nó cũng ko liên quan. Đây là mình đang bàn về bản chất và cấu trúc của video game và như mình đã phân tích, nó cổ súy người chơi hoàn thành thử thách của trò chơi và chiến thắng. Bằng chứng là ở đa số game thời lượng chơi áp đảo thời lượng truyện và có đầy rẫy thử thách mà bạn phải đối mặt. Ở Dark Soul, bạn phải vượt qua vô số con quái, con trùm, chính thiết kế này làm vg hướng người ta tới việc chơi là chính. Còn ai đó cụ thể hướng đến cái gì thì ko liên quan, vì đây đang nói tới cấu trúc của video game. Bạn cần hiểu hơn về ý này.
    Bạn không hiểu. 1 sản phẩm đặc biệt ko thể trở thành 1 bằng chứng thuyết phục. Ở đây mình đang nói đến cách thiết kế chết đi chơi lại của vô số vg, bạn đưa ra 1 sản phẩm và lảng tránh cách thiết kế chung của đại đa số?
    Luận điểm này chẳng đúng gì cả. Cảm giác sảng khoái của người chơi ko liên quan tới cấu trúc của vg: vg ko ghi nhận bạn đã chết, quá tình chơi thất bại của bạn ko hề tồn tại. Và đây là 1 sự vô nghĩa đối với nội dung và cách kể chuyện của vg. Cảm giác của người chơi không liên quan và ko thể biến cấu trúc lỗi này thì 1 cấu trúc có ý nghĩa.
    Bạn rất buồn cười. Mình nói 1 đằng bạn trả lời 1 nẻo. Bạn lảng tráng hoàn toàn ý của mình. Ý của mình là
    Chính xác như vậy. Vậy câu chuyện đó là do bạn viết hay ai viết? Tác giả câu chuyện là ai? Khúc nào của họ khúc nào của bạn? Vg là 1 loại hình giải trí ko thể hiện được dụng ý, tư duy và tình độ của tác giả và multi end làm vg ko có tác giả đích thực.
    Lại 1 ý ko tìm về bản chất. Việc 1 tác phẩm điện ảnh vụng về của 1 đạo diễn nào đó có bao nhiêu lỗi, ko liên quan đến việc điện ảnh có phải là 1 loại hình nghệ thuật hay ko. ĐA có cấu trúc rất chắc chắn và rất ổn, bạn là đạo diễn giỏi, phim của bạn ko có lỗi ngớ ngẩn, bạn là dd tồi, phim của bạn có khiếm khuyết. Video game ko như vậy, mình viết được 1 cốt truyện rất hay nhưng gameplay phản bội mình. Điện ảnh tới bây giờ đã có thể cho phép các đạo diễn sản sinh ra các tác phẩm nt theo ý họ muốn. Còn ở vg thì ko có chuyện đó, chính xác là cutscene càng thực tế bao nhiêu thì gameplay lại càng làm hỏng bấy nhiêu, giới hạn của vg là quá lớn và ko thể chiều ý tác giả như điện ảnh. Cấu trúc của vg hiện nay vẫn chưa ổn chút nào.
    Vậy họ chưa có nhiều đánh giá về game nên họ sẽ nói sai? Làm gì có cái lí đó, nếu lí luận của họ có thuyết phục, chúng ta công nhận họ đúng. Nói như bạn chắc những đứa chuyên hóa sẽ ko bao giờ giải ra 1 bài toán khó?
    nhưng giá trị của bài đó ko lỗi thời. bạn hình như cố ý lảng tránh đoạn kojima nói về tương tác? nếu đã có tương tác, đã cho phép con người chỉnh sửa theo ý muốn, thì sản phẩm đó ko thể là nghệ thuật. 1 ý mà mình đồng ý.
    Tiếp, đa số game ngày nay vẫn đang cố chiều lòng người chơi, ko thể vì 1 số ít cá thể đặc biệt mà làm bằng chứng được.
    Những ý sau:
    - Khi chưa có bằng chứng mạnh mẽ, vg vẫn chưa đủ điều kiện để trở thành môn nghệ thuật thứ 8.
    - Việc hỏi bao nhiêu người biết về vg hay ko ko liên quan tới chủ đề này. 1 ca khúc hàng tỉ người nghe ko dẫn đến việc nó là nghệ thuật.
    - Về VN, đây là thể loại nhập nhằng. Chính xác thì mình sẽ gọi nó là điện ảnh tương tác, và theo mình nó gần với trải nghiệm của sách và phim hơn là trải nghiệm của vg. Các trang bán hay trang review coi VN là game, cũng OK, nó cũng có thể gọi là game, vì cũng có phần chơi trong đó nhưng nó được tối giản để chỉ còn các lựa chọn. Nó ko thể đại diện cho vg nói chung khi đang bàn đến vg là nt hay ko. Roger Ebert cũng đã nói về thể loại này: "Santiago đã dẫn ra một trò chơi nhập vai không có điểm hoặc quy tắc, nhưng tôi sẽ nói rằng nó không còn là một trò chơi và trở thành một sự thể hiện của một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, một vở kịch, khiêu vũ, một bộ phim." Chính xác như vậy, nếu dùng VN để chứng minh vg nói chung là nt thì rất khập khiễng.
    - Về phần kết: mình nhắc lại, mình ko muốn lan man nhiều về có tất cả bn loại hình lớn nhỏ là nt, mình chỉ muốn nói về những loại hình nt cơ bản vì các bạn đã có tiền đề "vg là loại hình nt thứ 8". Và bởi vì vg có vô số khiếm khuyết như mình đã chỉ rõ, nên vg ko thể là nt được, dù là cơ bản hay ko cơ bản thì vẫn là ko.
     
    Last edited: 14/3/18
  13. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    E hèm, vậy là bạn thừa nhận là visual novel là game rồi? OK. Vậy câu hỏi tiếp theo, theo bạn những game dưới đây có phải là game
    ABZU, Journey, b?

    Lưu ý ở đây mình chưa nói đến vấn đề nghệ thuật hay đại diện cho nghệ thuật. Mình cần xác định chắc chắn đây có phải game ko đã.
     
  14. Hoursea

    Hoursea Member

    Xin lỗi. Em không trả lời. Bởi anh vào topic là để bắt bẻ chứ ko phải để tranh luận đúng mực. em chẳng việc gì phải trả lời những câu hỏi ko liên quan. Muốn liên quan anh phải chứng minh những game đó ko hề phạm những quy tắc mà em đã nêu.
    Tiếp theo: vào trường hợp đó, thì những game đó cũng ko thể đại diện cho số đông video game. vậy anh đã thừa nhận witcher 3, ori, last of us ko phải là nt?
     
  15. Oblivion

    Oblivion The End of Fear

    Bạn đang sợ mình phá nát cái gốc căn bản mà bạn đã đưa ra. Nên cách duy nhất cho bạn là lảng tránh ;)). Mình hiểu mà =)). Vì bạn ko trả lời nên mình nói luôn nhé, những game mình đưa ra trong post đấy hoàn toàn là những game ko có gameplay, và cũng ko có cốt truyện luôn. Bạn chỉ vào game nhảy nhót bay lượn ngắm cảnh và hết.
    Vậy, bạn biết vì sao mình hỏi những câu này không? Lý do rất đơn giản là khi đọc bài của bạn những cái đập vào mắt người đọc:

    Gameplay, gameplay, gameplay :)). Gần như cả bài viết của bạn chỉ có 1 logic rất đơn giản và thiếu chín chắn: game là gameplay -> gameplay là tương tác -> tương tác thì phá hỏng dụng ý tác giả -> không phải nghệ thuật

    Nhưng xin lỗi bạn. Sau vài post thì bạn đã phải thừa nhận game có thể loại chỉ có cốt truyện và cái post bạn lảng tránh trả lời ở trên cũng là một biểu hiện bạn sợ hướng lập luận của mình ở ngay post thứ 2 của thread


    Ví dụ về Visual novel và các game mình nêu là khẳng định rõ ràng cho việc game hoàn toàn có thể ko có gameplay mà chỉ cần cốt truyện, hoặc đồ họa.
    Vậy thì cái lập luận game là gameplay ở post 1 bây giờ bạn còn dám khẳng định là đúng ko=)). Mình nghĩ bất cứ ai có suy nghĩ thông thường cũng nhận ra thôi :))

    p/s:Vẫn chưa bàn đến khía cạnh nghệ thuật nhé. Đây vẫn chỉ là bác bỏ luận điểm 1-3 của bạn thôi. Cái gì cũng nên có trình tự =))
     
  16. Eu sunt Dracul

    Eu sunt Dracul New Member

    Mình nghĩ sau khi đọc xong những dòng này thì cũng không cần phải tranh luận gì nhiều. Về cơ bản game có là nghệ thuật hay không ở mỗi người. Kể cả có không là nghệ thuật với bạn thì có sao ? Kể cả tranh luận như thế này thì để giải quyết điều gì ? Cuối cùng thì nó thay đổi ở bạn điều gì ? Và cũng chẳng thể thay đổi ở ai điều gì đâu. Chỉ tốn thời gian và khiến không khí nặng nề thôi.

    Với thứ 2, mình nghĩ nếu bạn muốn tranh luận thẳng thắn hãy viết nó lên đâu đấy như trên mạng xã hội để cho nhiều người cùng đọc cùng tranh luận thì dễ dàng hơn việc phân tích hơn. Chứ viết vào cái diễn đàn khỉ ho cò gáy này chả mấy người để ý đâu :D
     
  17. Hoursea

    Hoursea Member

    @Oblivion: Nghỉ nhé. Anh vào đây để khiêu khích, đùa cợt chứ không tranh luận nghiêm túc.
    @Exile: Đọc xong bài của bạn mình tóm lược được các ý sau:
    - Lúc đầu ai cũng chưa công nhận nó là nghệ thuật, nhưng cần thời gian người ta mới hiểu được nó là nt.
    Nhưng thưa bạn, tại sao hội họa, điện ảnh tiến hóa và được ghi nhận với tốc độ như thế thì vg cũng sẽ tiến hóa và được ghi nhận với tốc độ như thế? Tại sao? Kể cả khi nó có rất nhiều nhược điểm mà mình đã nêu? Rất tiếc nhưng đây là 1 luận điểm vô căn cứ.
    Bạn không hiểu. Nếu những nv tron vở diễn tương tác với khán giả 1 cách có chừng mực, chủ yếu là để thêm phần góp vui thì vở diễn đó cũng ko có nhược điểm nào. Tuy nhiên, nếu vở diễn đó tương tác với khán giả theo kiểu chiều lòng khán giả, kg bảo gì làm nấy, vậy đó chắc chắn ko phải là nt, bởi 1 tác phẩm nt cần phải có bản ngã và thể hiện rất rõ vai trò, trình độ và dụng ý của tác giả. VG ko như thế, VG đang cố chiều lòng người chơi chứ ko cố tạo nên 1 tác phẩm nghiêm túc, bằng chứng: chết đi chơi lại, multi end, sự tự do quá đáng,...
    Vấn đề là gameplay thiếu liên kết với các phần còn lại, mình đã chỉ rõ trải nghiệm của gameplay phụ thuộc vào trình độ chơi, rồi sau đó bạn lại xem phim cắt cảnh và nó lại yêu cầu tâm thế cảm thụ điện ảnh, rồi bạn lại quay về gameplay và các thử thách (vốn chiếm thời lượng áp đảo so với phim) mà đưa cho bạn cảm giác tìm ra chiến thắng hơn là thúc đẩy tiếp ham muốn tìm hiểu những giá trị ở cutscene trước đó. Nó thiếu liên kết, và còn phản bội lại cutscene nữa, mình đã chỉ rõ ở bài viết, bạn có thể đọc.
    Bạn nói 1 nửa, còn 1 nửa còn lại thì ko nói. Đó là những game nào?
    Như mình đã reply bạn Saito, ông ta có ít trải nghiệm về vg ko có nghĩa là ông ta nói sẽ sai. Ông ta chỉ cần chơi đủ, có kiến thức đủ, quan sát, tìm hiểu đủ về vg và có óc phân tích tốt, thì ông ta vẫn có thể nói đúng. Nếu bạn muốn nói ông ta sai, hãy chỉ ra cái sai từ những luận điểm của ông ta, chứ ko phải áp đặt thiên kiến: vì ko chơi nhiều game nên sẽ nói sai về game.
    Mình chỉ hỏi 1 câu thôi: nếu vg thực sự vĩ đại đến vậy, tại sao nó vẫn chưa được giảng dạy ở phổ thông? Chúng ta có hội họa, âm nhạc, điện ảnh, văn học,... được giảng dạy ở phổ thông nhưng vg thì không. Có phải VG có quá nhiều bất ổn và do đó người ta ko thể đem nó truyền đạt cho nhiều người ko? Nếu vg thực sự là 1 môn nt vĩ đại, nó phải có 1 hiệu ứng cực tốt và sức lan tỏa rộng đến rất nhiều người, nhưng chúng ta chưa ghi nhận được điều đó. Và mình nhắc lại: sẽ là vô căn cứ nếu nói bởi vì điện ảnh, hội họa sau 1 thời gian được công nhận là nt nên vg sau này cũng sẽ được công nhận là nt. Bạn đang dự đoán ko có cơ sở.
     
    Last edited: 14/3/18
  18. daibeo1996

    daibeo1996 New Member

    Mình nghĩ là mọi môn nghệ thuật cơ bản, hay hiện đại, ứng dụng đều đang thay đổi mỗi ngày. Sự thay đổi diễn ra không chỉ ở nội dung của các tác phẩm mà diễn ra ngay ở hình thức thể hiện nữa. Có thể với 50 năm đầu phát triển của video game, bạn không thấy được rằng nội dung hay cách thể hiện của game xứng đáng để trở thành một bộ môn nghệ thuật. Nhưng có sẽ sau này mọi thứ sẽ khác và làm bạn nghĩ lại. Còn mình luôn tin rằng video game là một hình thức nghệ thuật, và có thể còn hơn thế nữa...
    Về vấn đề Gameplay, bản thân mình thấy nó giống như việc bạn Đọc một cuốn sách hay Xem một bộ phim. Tác phẩm (nghệ thuật) nào cũng cần sự tương tác, bạn chơi trò chơi cũng chỉ là một cách trải nghiệm nội dung của trò chơi - thứ mà tác giả đã lập trình sẵn. Nói như vậy thì phải chăng phần Đọc là phần chiếm thời gian lớn nhất khi bạn thưởng thức một tác phẩm văn học, hay phần Xem là phần nhiều nhất khi thưởng thức một bộ phim. Gameplay ở đây phải hiểu nó như cách thức để bạn trải nghiệm một trò chơi, nó khác và không nằm trong cấu trúc của nội dung trò chơi. Và như mình nói mọi thứ đều đang phát triển, và video game cung cấp cho người chơi sự đa dạng về các cách thức tương tác với nó. Điều này không những làm video game khác biệt với các hình thức nghệ thuật mà thậm chí còn đẩy nó đi xa hơn nữa.
    Mình phát hiện ra một điều thú vị rằng bạn không thể thay đổi Gameplay của một video game. Sự tuyến tính của một trò chơi có thể không nằm ở việc bạn thắng hay thua, mà nằm ở việc bạn chỉ có thể trải nghiệm Gameplay và không thể thay đổi được nó. Thực ra điều này cũng chỉ là tương đối, với DOTA2 chẳng hạn, mechanic được thay đổi thường xuyên và nó ảnh hưởng phần nào đó đến Gameplay đấy chứ.

    P/S: Mình biết rằng bạn hay những người comment ở post này đều rất yêu game và trân trọng nó, mình cũng vậy. Việc coi Video game là nghệ thuật hay không đôi khi chỉ là vấn đề về sự công nhận của phần đông mọi người. Tuy nhiên có một điều mà mình chắc chắn đó là: điều quan trọng nhất khi đọc một cuốn sách, xem một bộ phim hay ngắm một bức tranh cũng như chơi một trò chơi chính là những cảm xúc đọng lại trong đầu bạn mà thôi.
     
  19. Abresolute

    Abresolute New Member

    1 .Gameplay không phải nghệ thuật.

    Người chơi ấn A để chém và X để nhảy không phải nghệ thuật. Tắt màn hình đi và nghe tiếng đao kiếm loảng xoảng cũng chẳng phải nghệ thuật. Bỏ tay cầm xuống và nghe tiếng nhạc nền dồn dập, cũng không thấy nghệ thuật đâu. Tắt console đi và cầm đĩa game lên ngắm nghía lại càng không thấy nghệ thuật.

    Nghệ thuật chỉ bắt đầu khi game được trải nghiệm đúng cách. Trong tất cả các game được praise bằng hai chữ "nghệ thuật", nhà phát triển (artist, writer, composer, game designer) đều đưa ra nỗ lực để kể một câu chuyện, hay thể hiện một ý tưởng. Họ làm việc cùng nhau để đảm bảo người chơi vừa thưởng thức được phần gameplay ("game này chơi vui, khó vừa đủ, không repetive,..."), vừa nắm bắt/cảm nhận được câu chuyện mà họ muốn kể.

    Bản chất của gameplay như bạn nói, nó là trò chơi, và đúng như bạn nói, trò chơi không mang tính nghệ thuật theo đúng nghĩa của từ nghệ thuật đang bàn ở đây. Thế nhưng để trải nghiệm game, rất lắm khi chỉ trải nghiệm gameplay là không đủ. Nhạc, lời thoại, đồ họa, phim cắt cảnh,.. tất cả đã được sắp đặt một cách có ý đồ bởi tác giả để sao cho tạo ra được phản ứng mong muốn từ phía người chơi. Tách riêng gameplay ra để nói về game rõ ràng là không hợp lý, vì nếu thế, ta đã gột bỏ đi 80% những gì gọi là "một game" rồi. Ta không thể cắt chân con bò ra rồi đem lên bàn phân tích để rút ra những kết luận hoàn hảo về một con bò.

    2. Phần chính của game là gameplay, vì thế game cũng không phải nghệ thuật.

    Như đã nói ở trên, không thể bóc tách hay chọn lọc những game chỉ có thuần túy gameplay ra, để nói về game.

    Gameplay chiếm phần nhiều trong một game, bởi vì CHƠI là cách duy nhất để tương tác với game, giống như cách ta NGHE nhạc và XEM phim.

    Khi chơi game, chúng ta không đơn giản chỉ "giành chiến thắng", hay "đạt được mục tiêu". Thứ quan trọng hơn diễn ra khi một người chơi game, chính là anh ta khiến cho trải nghiệm của mình được tiếp diễn (progress). Nếu trải nghiệm cứ thế tiếp diễn, dần dần anh ta sẽ hoàn thành được một game, và nếu đó là một game tốt, những giá trị về mặt nghệ thuật mà anh ta nhận được sẽ không thua kém bất kì một bộ phim hay bản nhạc nào.

    3. Bởi vì game có nhạc, sách...

    Phần này mình đồng ý, xé lẻ một game ra để chứng minh nó là nghệ thuật, cũng tệ ngang việc làm vậy để chứng minh nó không phải là nghệ thuật.

    4. Cách hoạt động của game đầy mâu thuẫn.

    Thứ nhất, trừ khi nó là bug/cheat/modding, thì sự tự do của người chơi sẽ không bao giờ khiến dụng ý của tác giả bị hiểu sai (hay nói cách khác, là sẽ chẳng có khi nào hành động và quyết định của người chơi sẽ gây ra kết quả mà tác giả của trò chơi không lường trước được).

    Thứ hai, "hướng đến cái thắng" là cách mà trò chơi được tiếp diễn - những objective được đặt ra trong một game chính là cách mà tác giả sử dụng để dẫn dắt một trò chơi thông qua gameplay. Nếu người chơi chẳng cần làm gì mà vẫn đạt được những objective ấy, hay chính là trò chơi cứ thế tự diễn ra, thì trò chơi ấy còn chẳng xứng đáng được gọi là video game.

    Thứ ba, mọi tác phẩm nghệ thuật đều bị thay đổi dưới trải nghiệm của mỗi cá nhân - cảm xúc và kinh nghiệm sẽ chi phối mọi phán đoán mà chúng ta đưa ra. Thứ "ham muốn phi nghệ thuật" dẫn đến làm hỏng trải nghiệm một tác phẩm có thể xảy ra với mọi loại hình nghệ thuật - ai ngăn tôi khi tôi nghe nhạc Beethoven và ngắm nhìn tranh thủy mặc mỗi khi tôi thủ dâm, bởi vì hai thứ đó kết hợp là fetish của riêng tôi ?
    Mình không tin mong muốn được tiếp tục trải nghiệm game lại là thứ ham muốn phá hủy nghệ thuật.

    TLDR từ 1 đến 4:
    - Game phải được trải nghiệm theo một tổng thể, và vì thế không thể chỉ phân tích gameplay để phán xét về game.
    - Chơi game là hành động người chơi tương tác với tác phẩm, giống như xem phim hay nghe nhạc.
    - Vì game xoay quanh hành động chơi, nhà phát triển sẽ sắp đặt kịch bản sao cho người chơi trải nghiệm được game thông qua việc chơi.

    5." You must EARN your experience."

    "Geralt bị một toán lính chặn đường, nhưng hắn dễ dàng đánh bại chúng"

    Để giao tiếp thông điệp trên đến với khán giả, mỗi loại hình lại có một cách khác nhau. Nhà văn sẽ miêu tả Geralt nhanh nhẹn đến thế nào, đường kiếm của hắn chính xác ra sao, toán lính kia run sợ thế nào trước phép thuật của hắn. Đạo diễn phim sẽ làm những điều giống như nhà văn sẽ viết, nhưng bằng hình ảnh.

    Hầu hết mọi game hiện đại đều có yếu tố "nhập vai" - người chơi sẽ đóng vai nhân vật, đồng cảm với nhân vật, hành động thay cho nhân vật, trải nghiệm cùng nhân vật. Vì thếđối với một nhà phát triển game, anh ta sẽ diễn đạt thông điệp trên bằng cách đặt toán lính chặn giữa người chơi và một objective, và cho người chơi khả năng điều khiển Geralt chặt chém và cast spell.

    Điều này tạo nên một điểm rất riêng của game so với phim truyện, đó chính là khán giả phải bỏ công sức ra để nhận được trải nghiệm của mình. Nếu chơi dở, anh ta có thể hạ độ khó xuống - thiết lập độ khó của game sinh ra để đảm bảo bất kì ai ở bất kì skill level nào cũng có thể trải nghiệm được câu chuyện. Nếu anh ta vẫn chết - hay nếu anh ta chủ động chết - thì trò chơi sẽ kết thúc. Geralt bất bại bị giết bởi lính level 3 là sự kiện không nằm trong dự tính của tác giả - giá trị của cốt truyện nói riêng và trò chơi nói chung sẽ chỉ được bảo toàn nếu người chơi vượt qua được toán lính ấy.

    Trò chơi yêu cầu người chơi phải CHƠI, giống như người nghe nhạc phải NGHE nhạc. Ý nghĩa và xúc cảm sẽ chẳng bao giờ tự nó truyền vào đầu bạn bằng sóng não.

    Có lẽ là khập khiễng, nhưng với cá nhân mình, kĩ năng điều khiển mà The Witcher đòi hỏi cũng giống như khả năng cảm thụ mà có nó mình mới thấu cảm được thơ Xuân Diệu. Mình mất 20h đầu để thành thục trong game, và vài ba tiết học để đọc được thơ.

    6. Người chơi không chỉ đơn giản là vượt qua thử thách...

    Họ đang nhập vai. Họ là nhân vật, sống trong chính thế giới đó, và mang trong mình những xúc cảm đó của nhân vật. Đồ họa và âm nhạc của game được tạo ra nhằm mục đích giúp cho trải nghiệm nhập vai của người chơi được liên tục và chân thực hơn. Hai mảng này trong những tựa game xuất sắc được đầu tư rất công phu, và nhiều khi chỉ với nhạc và hình thôi, ta cũng có thể nhập vai được rồi.
    "Thế nhưng tôi nghe nhạc và xem hình xong vẫn chẳng thấy rung động gì" - Có lẽ đến lúc bạn nên đi "trau dồi văn hóa".
    "Tôi cảm nhận được, nhưng game khó quá" - Xem phần 5 phía trên.

    7. Chết đi, sống lại. Đọc đi, đọc lại.

    Tôi đọc thơ, tôi không hiểu ông tác giả viết gì.
    Tôi đọc lại một lần, tôi hơi nắm được ý.
    Đọc đến lần thứ mười, tôi nhận ra ông ta đang cốgợi một thứ gì đó.
    Đến lần thứ hai mươi, tôi đã hiểu ra ông ta muốn diễn đạt điều gì.

    Người chơi được thử lại vô số lần, cũng giống như việc một độc giả được phép cầm quyển sách trên tay và đọc đi đọc lại đến khi nào hiểu. Trong hầu hết các game, việc sống đi chết lại chỉ đơn giản là một cơ chế công bằng đối với người chơi - họ được phép trải nghiệm game nếu họ muốn làm điều đó.

    Và chắc cũng chẳng ai đi mua quyển sách tự hủy sau mỗi lần đọc.

    8. Chiến binh đó chọn thứ bạn chọn.

    Và nếu đã chơi qua và để ý, bạn sẽ thấy lựa chọn này chẳng hề ảnh hưởng đến tính nhất quán của game Dark Souls, hay bất kì lựa chọn ending nào cho bất kì game nào.

    Multi-ending sinh ra để tạo ra nút thắt cho hàng loạt những lựa chọn của người chơi xuất hiện trong game, và thường có hai loại: good và bad ending. Những ending này được sử dụng để nói với người chơi rằng những lựa chọn nào là tốt, lựa chọn nào là xấu, và kết quả sẽ thế nào khi người chơi quyết định trở thành người tốt/xấu. Multi-ending là phương tiện giúp người chơi đưa ra phán đoán chủ quan của mình về diễn biến của trò chơi - họ quyết định hướng đi của nhân vật, và câu chuyện chuyển mình theo hướng đi ấy. Kết thúc game, nhân vật nhận được kết cục của mình, và người chơi có được một trải nghiệm hoàn chỉnh - hay có được một câu chuyện đầy đủ theo hướng suy luận của riêng mình.

    9. Thế đéo nào...

    Mình không hiểu bạn đang muốn nói gì khi phê bình sự sinh động và tính thực tế của game.


    10. + 11.

    Có một sự thật là hiện nay video game không/chưa được công nhận là nghệ thuật. So với các loại hình khác thì video game còn quá mới , thế nên cũng dễ hiểu khi nó mới chỉ có một lượng audience nhỏ hơn các loại hình khác, và những thành tựu và ảnh hưởng của nó cũng chẳng thấm tháp gì so với phim truyện âm nhạc.

    12.

    Cố gắng chứng minh video game là nghệ thuật, không phải là để "nổ", mà là để tìm được một hướng đi đúng đắn. Video game có khả năng tạo cảm xúc nhân văn và thay đổi hành vi theo hướng tích cực như mọi loại hình nghệ thuật khác - và vì thế nó cần được công nhận và thúc đẩy phát triển theo hướng ấy, thay vì coi nó mãi mãi chỉ là thứ vô bổ phi nghệ thuật.